"Mình đang sợ hãi."

Philippe thì thầm thừa nhận cảm xúc của bản thân khi nhìn thấy Sylvia cướp ngân hàng của hắn lần thứ 6 trong tuần. Có lẽ sự sợ chết của hắn chưa bao giờ từng mất đi kể cả khi "vị thần" đến và chữa khỏi cho hắn - biến hắn trở thành tông đồ của ngài. Chỉ là khi cả thế giới mà hắn biết dần sụp đổ, hắn không thể kiềm chế được những suy nghĩ tiêu cực - hắn vốn là thứ vô giá trị được sơn son thếp vàng làm đồ chơi cho ngài ấy.

"Anh đã cho nó tất cả mọi thứ. Nhưng nó muốn giết anh." Hắn nói với cô vợ xinh đẹp mà hắn đoạt được chỉ đơn thuần là nhờ sự giàu có - một chiến lợi phẩm mà chính hắn cũng chẳng cần đến.

"Chính anh đã giết nó, Philippe" Cô ta, có lẽ nhận thấy rằng hắn không còn có giá trị cũng như không phải là bất khả chiến bại, không thể suy chuyển, đã dám nhận xét như vậy. Nếu là trước kia, cô ta sẽ chẳng bao giờ dám trái ý hắn, còn trước nữa, cô ta sẽ chẳng thèm để ý đến một con chuột nhắt từ khu ổ chuột như hắn. Lật bỏ lớp màn giàu có được "vị thần" hào phóng ban cho, hắn vẫn chỉ là tên khốn xấu xa đến từ nơi xa xôi hẻo lánh mà thôi.

"Anh đã bóp nghẹt nó. Không, anh bóp nghẹt tất cả chúng tôi." Cô ta nói rồi bỏ đi.

"Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi. Không ai sống mãi mãi."

Philippe lẩm nhẩm. Sự sống của hắn luôn luôn là thứ được bố thí, được kéo dài bởi sự hứng thú nhất thời của kẻ đó. Hắn không thể sống mãi mãi. Hắn hoàn toàn không có cơ hội để sống mãi mãi. Hắn không có quyền để được sống.

Philippe đang sống, bởi Chúa cho phép.

Philippe muốn tức giận. Nhưng dù có cố gắng đập hết sức vào cái bàn gỗ đàn hương quý giá, hắn cũng chỉ có thể làm tay mình tím bầm. Hắn muốn phá hủy tất cả những thứ xung quanh hắn, những tấm vải đắt tiền, những bức tường phủ lụa mềm mại,... Tất cả!

Nhưng hắn không làm vậy, bởi hắn đã có quá nhiều thứ để lo với những lần cướp ngân hàng của Sylvia, trang hoàng lại nhà cửa không phải là ưu tiên của hắn. Và lo lắng hơn, liệu ngài ấy có cho rằng hắn quá vô dụng và vứt bỏ hắn? Liệu hắn đã hết hạn sử dụng với ngài?

Philippe đã sống rất nhiều năm kể từ ngày đó. Hắn nhiều tuổi hơn nhiều so với Henry Halmilton, kẻ ắt hẳn đã tự sát vì những gì mà hắn thường gọi là "nỗi đau khổ của kẻ tồn tại." Tiên lượng một năm đã trở thành một quãng thời gian dài mà ắt hẳn, tên khốn lập dị kia sẽ phải ngượng ngùng khi nghe đến. Philippe biết, Henry Hamilton chắc chắn sẽ làm một điều đó bất thường. Hắn thậm chí còn tự nhủ bản thân phải cẩn thận đề phòng những chuyện bất trắc xảy ra.

Thế nhưng, liệu tất cả mọi thứ đều được sắp xếp bởi ngài ấy?

Ngài ấy, một người không có đồng hồ đếm ngược trên tay, người có thể dễ dàng trị căn bệnh hiểm nghèo cho hắn, người dễ dàng cho hắn cả thiên niên kỉ, người đã thì thầm với hắn những điều hắn cần phải làm, những mưu mô hắn cần phải thực hiện để đảm bảo cho kế hoạch của ngài. Ngài ấy, giống như là một người giám hộ cho cái hệ thống này.

Nhưng tất cả những điều đó, liệu có phải chỉ là hoang tưởng của hắn. Liệu cả cuộc đời này có phải là sản phẩm của mộ lần điều trị giảm đau bằng morphin, khi mà hắn chưa bao giờ từng có thể già đi và đang nằm bẹp dí trên một cái giường bệnh nào đó?

Không! Nhất định không phải là thế!

Philippe đã rơi vào cơn hoảng loạn khi nghe thấy Sylvia đầy vẻ háo thắng tuyên bố tới hắn: "Không ai sống mãi mãi."

Giống như lời tuyên án tử hình cho hắn vậy. Hắn nhớ tới khi mà hắn muốn làm mọi chuyện lắng đi, và người Cảnh Vệ Thời Gian Raymond Leon nói với hắn rằng một trăm năm, hai trăm năm, thậm chí là cả cuộc đời của hắn cũng không đủ. Sylvia, nó vẫn là một đứa chẳng biết gì, nhưng liệu Raymond Leon có biết đến sự tồn tại của ngài ấy? Raymond Leon tự tin đến đáng sợ giống như là mọi thứ đều ở trong tay hắn, giống như là hắn kiêu hãnh bởi hắn sẽ không bao giờ chết. Liệu đó có phải là một test thử mà Philippe đã thất bại?

Philippe Weis luôn nổi trội bởi sự sợ hãi cho cuộc sống của hắn, bởi khát khao sống của hắn quá mãnh liệt. Nó đủ để cho hắn cảm nhận rõ ràng kẻ săn mồi đang tiến lại gần hắn. Sylvia đã lấy đi một triệu năm, thực sự thì kể cả trong trường hợp tệ nhất, những người dân ngây thơ lần đầu tiên làm Cách Mạng cũng có thể dễ dàng bị ngăn chặn. Nhưng Philippe quỳ bất động trên mặt đất, mặc kệ những tiếng chuông réo gọi hắn từ khắp mọi nơi trên thế giới, mặc kệ hồi chuông báo động.

Hắn sợ sự phẫn nộ của thần.

Ngài ấy đã đến!

Các vị thần chưa bao giờ nhân từ. Moses dẫn người Do Thái qua sa mạc, nhưng phải lưu lạc 40 năm trong sa mạc bởi là người sinh ra trong nô lệ. Medusa chạy tới cầu xin Athena nhưng vẫn bị Poseidon cưỡng hiếp trong đền của Athena, và cũng chính Athena đã biến tóc của Medusa trở thành những con rắn để cô ấy không còn có thể quyến rũ người khác. Và Odin, Odin giết người khổng lồ Ymir để tạo ra thế giới loài người.

"Không có gì là mãi mãi, cậu thấy đúng không Philippe?" Hắn giật mình khi nhận thấy người vợ của hắn, Michelle đang áp tay của cổ vào má hắn. Không, đúng hơn là cô ta đang nắm lấy mặt của Philippe, ép hắn phải nhìn vào mắt của cô, một đôi mắt xanh, già hơn nhiều so với vẻ bề ngoài của cô ta. Mọi thứ đã từng dễ hơn, có thể phân biệt được đâu là cha mẹ, đâu là con cái. Nhưng mà, giờ thì những con sói cũng có thể đội lốt cừu non. Vị thần của hắn lại chính là người vợ mà hắn không quan tâm.

"Cô đã bóp nghẹt tôi." Hắn vô thức lặp lại lời mà cô ta từng nói.

"A, vậy mà tôi cứ nghĩ cậu luôn muốn sống chứ?" Cô ta ném hắn xuống sàn. Cô ta đã không cần hắn nữa rồi.

"Mọi thứ không thể kết thúc nhảm nhí như thế này được! Tôi đã làm tất cả những gì có thể, tất cả những gì mà cô yêu cầu!" Hắn cuộn tròn người trên sàn nhà, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt trước chủ nợ của hắn.

"Philippe, nếu cậu không còn muốn sống, thì cậu chẳng còn giá trị nào cả với tôi." Cô ta đứng dậy và đá vào người hắn. "Thật thảm hại." Cô ta cười lớn. "Tôi chờ cậu suốt một trăm năm, và khốn nạn thay, cậu răm rắp nghe lời như một con chó vậy."

Tệ làm sao khi chính hắn cũng cảm thấy như vậy. Hắn khóc.

"Im đi, tôi chỉ là một người phụ nữ chân yếu tay mềm, vậy mà cậu không thể nào chống lại sao?"

"Tôi không muốn chết!" Hắn biết rõ, đã đến nước này, hắn đã không còn lựa chọn phản kháng. Hắn đã từng tới cơ sở của cô ta để được chữa khỏi bệnh, ở đó có ít nhất 10000 người, không lý gì mà lúc này lại không có ai cả. Và ngoan ngoãn đã khiến cô ta chán chường.

"Thật đáng tiếc." Cô ta mỉm cười rồi quay đi.

"Đưa hắn quay trở lại nơi hắn bắt đầu."

Philippe cười, cả New Dayton biết hắn là ai và hắn đã làm những gì.

Hắn nhẽ ra nên chết bởi khối u đó, chứ không phải trở thành cái vật chủ của thứ ung nhọt sẽ tồn tại vĩnh viễn kia.

Nhưng hắn vẫn sống.

Và không có gì là tồn tại mãi mãi.