Chap 2: Tạm biệt/Khởi hành
Conan's POV
Mắt tôi trợn tròn vì sốc.
Haibara đang khóc, dù thuốc giải độc đã hoàn thành. Tim tôi bắt đầu toạc ra một mảnh nhỏ, khi nhìn thấy cô ấy ở tình trạng này. Cô ấy ko khóc thật to như những cô gái khác. Nước mắt cô ấy chỉ ầng ật nơi khoé mắt, và im lặng chảy trong đôi mắt xanh ngọc. Giống như nó được giữ lại bằng cách nào đó. Haibara ko bao giờ phá vỡ lớp băng mà khóc như vậy, từ ngày tôi gặp cô ấy. Lần duy nhất cô ấy khóc là khi nhớ về chuyện Akemi. Tôi ko biết chuyện gì xảy ra với mình. Nhiều cảm xúc đang
vây chặt lấy tôi. Điều kế tiếp tôi biết là ôm lấy thân hình nhỏ bé kia, và cố gắng vỗ về cô ấy.
"Kudou-kun, cậu làm gì vậy?", Haibara thì thầm nhẹ nhàng.
"Cậu đang khóc, làm sao để tớ giúp cậu tốt hơn?", tôi hỏi.
"Nó là nước mắt của niềm vui", cô ấy đáp lại với một chút vui vẻ.
Tôi biết cô ấy đang nói dối. Cô không bao giờ nói những điều như vậy. Mặc dù cô ấy nói dối như thế, tôi vẫn ôm cô bé đến khi những giọt nước mắt kia ngừng lại. Haibara đứng dậy, từ từ bước ra cửa. Tôi lẽo đẽo theo sau để chắc rằng cô ấy vẫn ổn và sẽ ko bật khóc khi vào phòng.
" Cảm ơn, Kudou-kun. Tớ phải đi chuẩn bị bữa tối cho bác Agasa đây", cô ấy nói với vẻ hạnh phúc thật sự, đi kèm một nụ cười rộng trên môi.
Tôi ko biết tại sao, nhưng tim tôi như bị rớt mất một nhịp. Huh...? Thật lạ, nó ko thể rung động như vậy trừ khi tôi ở bên cạnh Ran. Tôi đoán là do tôi nhìn thấy cô ấy cười, một nụ cười thật sự. Tôi mắc mắc tại sao cô ấy khóc. Ặc, ko nghĩ nhiều nữa, tôi phải về văn phòng thám tử.
"Hey, Haibara, tớ phải đi bây giờ. Bye", tôi nói to trước khi rời khỏi nhà.
Tôi thức dậy trong tiếng chuông báo thức của đồng hồ. Mí mắt tôi vẫn nặng trĩu, cho đến khi một sự thật ùa vào đầu tôi. Phải, hôm nay là ngày cuối cùng tôi phải sống với thân phận này! Tôi cười toe toét. Kudou Shinichi đã trở lại Nhật Bản! Tôi nhìn quanh nhớ đến cái balô. Ran đã thức, vì tôi ngửi thấy mùi bữa sáng. Tôi thay đồ và đi vào nhà tắm. Tôi nhìn chính mình trong gương. Trong vài tiếng nữa, khi tôi nhìn vào gương lần kế tiếp, thay vì nhìn thấy Edogawa Conan, tôi sẽ nhìn thấy Shinichi Kudou. Tôi lau mặt rồi đi xuống bếp.
"Chào buổi sáng, Conan-kun", Ran mỉm cười
"Chào buổi sáng, Ran-neechan", tôi đáp.
"Conan-kun, chị sẽ nhớ em nhiều lắm. Em giống như em ruột của chị vậy", Ran buồn bã nói.
"Em cũng sẽ rất nhớ chị"
Sau đó tôi bắt đầu dùng bữa sáng do Ran làm. Hey, cậu sẽ ko nhớ Conan nhiều đâu vì tớ sẽ trở lại. Có lẽ tớ sẽ kể cho cậu nghe những gì đã xảy ra. Tôi sẽ quay lại trường trung học Teitan và cuộc sống bình thường của tôi. Mà hình như có gì đó đang cằn nhằn trong tâm trí tôi? Oh yeh, Haibara cũng sẽ trở lại. Mình nên gọi cô ấy là Miyano.
Tại bữa tiệc, khi mẹ Conan đã đến
Buổi tiệc chia tay đã thành công. Nó làm giảm bớt nỗi buồn của mọi người, những người đã quen biết tôi với cái tên Conan. Ran vẫn còn ngân ngấn nước mắt với Ayumi, còn các chú cảnh sát cũng ủ rũ. Ko nghi ngờ gì nữa, họ sẽ mất Conan. Haibara vẫn ở bên cạnh tôi khi mẹ lái xe vào gara nhà bác tiến sỹ. Mọi người ôm lấy tôi và nói tạm biệt. Chỉ có nhóm thám tử nhí và Ran là ôm lấy Haibara. Tôi ko thể nói nếu Haibara thực sự buồn vì phải ra đi. Không dễ dàng để đọc nội tâm cô ấy nhưng những cô gái khác. Cô ấy luôn giữ mọi thứ trên khuôn mặt băng giá, điều đó làm mọi thứ thật khó khăn để nói.
Sau khi đã tạm biệt xong, chúng tôi vào xe và làm theo kế hoạch. Chúng tôi chạy xe vòng quanh Beika và chờ bác Agasa gọi đến. Tôi nhìn sang Haibara, và nhận thấy nỗi buồn của cô ấy. Nó biểu hiện trên gương mặt, nhưng sự kỳ lạ ấy hiện rất rõ trong ánh mắt.
Sao cô ấy lại buồn? Yeh, dĩ nhiên vì cô ấy phải chia tay với những người bạn nhỏ đầu tiên của mình, nhưng cô ấy vẫn có thể gặp lại chúng với tư cách của Shiho Miyano. 5' yên tĩnh bị mẹ tôi phá vỡ.
"Shin-chan, sao con lại ko vui vậy? Con sắp trở lại thành Shinichi Kudou rồi mà", mẹ tôi nói với vẻ hồn nhiên vốn có.
Tôi buộc phải nhe răng ra cười. Không hiểu sao nỗi buồn của Haibara đã lây qua tôi. Tôi đoán cô ấy buồn hoặc lo lắng về những vấn đề khi trở thành một thiếu nữ. Uhm, chính là điều đó! Cô ấy chỉ lo lắng thôi mà! Tôi lại suy nghĩ về việc trở thành Shinichi Kudou. Tâm trí tôi bắt đầu vẽ lên những hình ảnh làm thế nào để kể rõ cho Ran nghe mọi chuyện, mà ko bị giết bởi đòn Karate của cô ấy. Tôi sẽ dẫn Ran lại nhà hàng ngày xưa- nơi cuộc hẹn hò của chúng tôi từng bị gián đoạn bởi 1 vụ án. Hi vọng lần này ko bị cắt ngang bởi 1 vụ giết người khác. Có lẽ việc Haibara nói tôi là cái nam châm hút xác chết- là sự thực !
Ring!Ring!RinG!
"Có, Shinichi Kudou ở đây nè, tôi đang tới", tôi nghe mẹ nói với bác Agasa. Mọi người trong buổi tiệc đã ra về. Bọn nhóc thám tử nhí cố nán lại một chút trước khi rời khỏi.
Đột nhiên, tôi thấy mình nghiêng qua và đè ụp lên người Haibara. Tôi đổ mồ hôi hột vì phong cách lái xe của mẹ. Đúng là phép lạ vì mẹ ít khi nào gặp phải cảnh sát trên đường đi.
Chúng tôi đến nhà bác Agasa, và Haibara xuống tầng hầm để lấy thuốc giải. Tôi đã ko nhận ra một chấm nhỏ có màu sẫm hơn những màu xung quanh trên tấm thảm, một giọt nước mắt đã rơi ở đó. Nó nằm trên con đường Habara xuống phòng thí nghiệm. Nhưng tôi ko để ý, vì đầu tôi còn đang reo hò " Shinichi Kudou đã trở về Nhật". Haibara trở lại cùng 2 viên thuốc khiến niềm vui tôi nhân lên gấp bội. Tôi chộp lấy 1 viên và phóng thẳng tới phòng đã được chuẩn bị sẵn quần áo cho Shinichi Kudou. Tôi nuốt nó và chờ đợi cơn đau đến. Cơ thể tôi nóng dần lên, tim gan như bị xé nát. Và tôi ngất lịm đi.
Ai's POV
Tôi nhìn thấy Shinichi cầm viên thuốc và chạy nhanh về phòng để uống. Tôi thì cứ từ từ, bởi tôi ko thực sự quan tâm tới việc có trở về hình dạng cũ hay ko.
Cuối cùng, Kudou chỉ muốn về bên cạnh Mouri-san sau một năm chờ đợi giấc mơ thành hiện thực. Tôi thắc mắc những gì sẽ xảy ra trong cuộc sống cậu ấy mà ko có tôi. Dĩ nhiên là giống như trước khi cậu ấy bị đầu độc. Mouri-san sẽ dễ dàng chữa lành những vết thương của cậu ấy khi tôi ra đi- vì đơn giản, tôi chỉ là bạn cậu ta. Shiho Miyano đi Paris sẽ ko là vấn đề gì với cậu ấy cả. Tôi về phòng mình, uống viên thuốc và để sẵn những bộ quần áo. Tôi ko giỏi chịu đau nhiều như Kudou-kun, vì tôi ko thường xuyên dùng thuốc giải để trở lại. Tôi ko thể kềm chế một tiếng thét, và điều cuối cùng tôi nhớ trước khi tôi bất tỉnh chính là kế hoạch đi Paris.
Shiho'POV
Tôi tỉnh dậy với cơ thể đau ê ẩm. Não tôi vẫn đang xử lý thông tin bằng tốc độ của một con ốc sên. Sau khi nhớ lại những gì đã xảy ra, tôi nhanh chóng mặc bộ váy màu xanh đã được thiết kế sẵn. Tôi nhìn mình trong gương. Nhìn lại tôi- Shiho Miyano. Cuối cùng cũng trở lại bình thường, tôi ko thể ko tự mỉm cười. Tôi đã chờ quá lâu cho điều này, và giở điều duy nhất còn lại chỉ là nỗi buồn. Sau khi đã lấy lại đầy đủ các giác quan, tôi bước khỏi phòng và nhìn thấy Shinichi Kudou đang nhâm nhi tách trà nóng.
"Cuối cùng Miyano cũng tỉnh", lcâu đầu tiên Shinichi Kudou đã nhắc đến tên Miyano.
"Cậu bắt đầu sử dụng cái tên Miyano rồi hả Kudou-kun? Nhanh quá nhỉ", tôi trả lời mỉa mai.
Nhưng cậu ấy ko nghe tôi nói. Tôi có thể đoán rằng đôi mắt cậu ấy đang nghĩ về Mouri-san. Tôi thở dài, nhưng cậu ta cũng chẳng chú ý đến. Tôi nhìn quanh nhưng ko còn ai nữa. Tôi đoán bác Agasa đã xuống tầng hầm, còn mẹ cậu ấy thì ra sân bay để về Mỹ. Tôi cũng nên đi đóng gói hành lý của mình. Nhưng để hành lý của tôi ko bị ai chú ý, tôi cần phải đá Kudou ra khỏi đây mới được. Tôi nhìn lên, giật mình thấy Kudou đang nhìn tôi. Uhm, đây là lần đầu tiên cậu ấy nhìn thấy tôi dưới hình dáng của Shiho Miyano.
"Cậu đẹp như Ran vậy. Thậm chí còn đẹp hơn nữa", cậu ấy choáng váng thì thầm.
"Oh, cậu có nghĩ tôi đang được ca ngợi bởi bản thân Hades ko?", tôi nói pha thêm mấy từ mỉa mai.
Kudou-kun đang ngộp trong những quả bóng đỏ hiện trên hai má. Tôi có thể nói rằng cậu ta đang rất bối rối. Tôi mỉm cười với một chút tự mãn, trước khi câu nói ấy lại xé nát tim tôi.
"Cậu đã có vài kế hoạch với Mouri-san rồi chứ?", tôi hỏi, và tim tôi thì run lên với một cơn đau thực sự.
"Không phải bây giờ, tớ nghĩ là tớ sẽ cho cô ấy một sự ngạc nhiên", cậu ấy trả lời với một nụ cười. Nụ cười đó nói rằng nó chỉ giành cho Mouri-san.
"Uhm, vậy nhé, tớ phải về phòng", tôi nói cụt lủn và bước nhanh vào phòng trước khi cậu ta hỏi lý do. Và một lần nữa, tất cả vỡ oà khi tôi úp mặt khóc vào gối. Tôi ko thể trách vì cậu ấy ko yêu tôi. Cậu ấy và Mouri-san đã quen biết nhau từ khi còn là 2 đứa trẻ. Tôi ko thể làm gì được. Tôi hoàn toàn tách rời khỏi họ. Giờ tôi phải đưa họ lại với nhau và biến mất khỏi cuộc sống của họ. Một khi tất cả đã được đóng gói xong, tôi có thể khóc nức nở cho đến khi nào ko còn nước mắt để giành cho cậu ấy và tiếp tục cuộ sống của mình. Tôi ngước lên nhìn từ nơi đang ngồi và kéo rèm cửa sổ. Tôi nhìn ra bầu trời và những tia nắng, tự xoa dịu chính mình. Sẽ ko còn thêm bất cứ người đàn ông nào tôi có thể yêu được nữa. Kudou đã phá vỡ nhà tù giam giữ trái tim tôi và chiếm trọn lấy nó.
Tôi nghe tiếng đóng cửa. Kudou sẽ đến với Mouri-san bây giờ. Tôi cau mày lại một chút trước khi lấy lại bản thân mình, với giọng nói lãnh đạm và gương mặt vô cảm hằng ngày. Tôi kéo cái vali đã chuẩn bị sẵn, và bắt đầu sắp xếp quần áo. Tôi đặt khung hình của chị Akemi dưới đáy để chắc rằng nó ko bị vỡ.Ngoài ra, tôi đã bí mật để 1 tấm hình của Kudou bên dưới hình neechan nhưng ko bao giờ nói với ai. Căn phòng trở về nguyên mẫu như trước khi tôi đến. Sau cùng, tôi lấy cây bút và tờ giấy để viết lá thư chia tay.
Tôi đọc lại lần nữa để chắc rằng nó nói đủ những điều cần nói, rồi đặt nó lên bàn. Kudou-kun sẽ quay lại đây vào chiều nay để kể tôi nghe về những kế hoạch với Mouri-san. Vậy nên, nếu cậu ấy đến với kế hoạch thuyết phục tôi, thì vẫn có thể tìm tôi ở sân bay trước lúc tôi đi. Một giọt nước mắt lăn dài trên mặt và nhỏ xuống tờ giấy. Tôi tự hỏi cậu ấy có biết tại sao tờ giấy này lại có một điểm nhỏ hơi cứng và có nếp nhăn hay ko. Vì lúc cậu ấy đọc được thì giọt nước mắt này cũng đã khô. Những lời chia tay giã cũng đã biến thành sự thật. Trí tuệ của một vị thám tử cũng ko thể theo dõi hết cảm xúc của một người con gái. Tôi mỉm cười nhẹ trước khi rời khỏi nhà và bắt một chiếc taxi.
Đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta nói lời tạm biệt, phải ko Shinichi Kudou? Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ với một chút hi vọng, nhưng ko để nó dâng quá cao, mà chỉ một chút xíu thôi. Nó ko có tác dụng gì, bởi Mouri-san chiếm trọn trái tim cậu ấy 99,9%. Tôi chỉ có 0,01% để cậu ấy nghĩ đến về cái bẫy mà tôi đã giăng ra. Tôi tự hỏi nếu tôi ko thể rời xa cậu...
Shinichi's POV
Tôi đi bộ về nhà sau cuộc gặp với Ran. Nhìn thấy gương mặt ngạc nhiên của Ran cũng tốt y như là nhìn thấy nụ cười của Miyano vậy. Tôi mỉm cười khi nghĩ đến cuộc hẹn hò ngày mai với Ran. Tôi phải đi nói cho Miyano biết, cô ấy là một cô gái- và tất nhiên sẽ chỉ tôi cách nào tốt nhất để làm Ran vui. Thế nên tôi quyết định đến nàh bác Agasa tìm Miyano.
"Hey, Miyano! Cậu có ở đây ko?", tôi la lớn khi bước vào nhà. Tôi có 1 cái chìa khoá riêng.
~~Im lặng~~
Cô ấy chạy đi đâu rùi nhỉ?
"Uả, cháu đang làm gì ở đây vậy Shinichi?", một giọng nói từ phía sau vang lên.
Đó là bác Agasa.
"Bác có thấy Miyano đâu ko?", tôi hỏi với một chút hoảng loạn trong giọng nói.
"Bác đã ko gặp nó từ khi nó quay về hình dạng cũ", ông trả lời.
Sau khi nghe câu trả lời, tôi lao đến phòng Miyano và hi vọng rằng cô ấy chỉ đang ngủ.Tôi cố gắng mở cửa, nhưng nó đã mở sẵn. Một cảm giác lo lắng dâng trong tôi.
Cô ấy luôn khoá cửa phòng.
Tôi đẩy cửa vào chỉ để nhìn thấy một căn phòng trống, và một bức thư trên bàn.
"Kudou-kun, khi cậu đọc bức thư này, thì tôi đang ở sân bay để đến Paris. Đừng bận tâm đến tìm tôi, trừ khi cậu có thể thuyết phục tôi ở lại. Hãy quên tôi và bắt đầu lại cuộc sống hạnh phúc với Mouri-san nhé. Nhớ nhắc bác Agasa phải ăn ít calo. Nói xin lỗi tất cả mọi người vì tôi đã ra đi mà ko từ biệt. Đừng giận tôi nhé, Kudou.
Shiho Miyano"
Trái tim tôi như bị rách toạc theo kiểu gì mà tôi ko biết nguyên do. Tại sao cô ấy lại đi? Cô ấy ko thể bắt đầu cuộc sống mới ở đây sao? Bằng cách nào mà tôi có thể sống bình yên bên Ran và quên bẵng cô ấy đi được chứ? Có một điểm trên tờ giấy bị nhàu và hơi cứng lại. Nhưng tôi ko để ý vì tôi còn điên đầu cố gằng tìm lý do thuyết phục cô ấy ở lại. Quên việc tìm lý do đã, tôi cần ra sân bay trước khi cô ấy rời đi.
Shiho's POV
Tôi đã đến sân bay trước giờ khởi hành mấy tiếng. Tôi ko di chuyển đi đâu cả. Tôi chỉ ngồi ở đây và cố gắng kiềm chế trái tim mình, nhưng ko thành công. Tôi nghĩ về những gì Kudou-kun đang làm. Dĩ nhiên là đọc thư và quyết định làm theo những gì tôi nói. Cậu đã từng nói là tôi nên tuân theo số mệnh của mình. Và giờ tôi đang làm điều đó, Kudou-kun.
"Miyano", tôi nghe một tiếng hét quen thuộc.
Tôi ko thể tin được. Cậu ấy thực sự đến? Nhưng cậu ấy có đến với một cách để thuyết phục tôi ko? Tôi nghi ngờ về điều đó. Tôi cố gắng tin vào suy nghĩ của mình, nhưng hi vọng của tôi lại lên cao hơn. Tôi đối mặt với cậu ấy.
"Cậu muốn gì nào, Kudou-kun?", tôi hỏi nếu như tôi ko đi.
"Ý cậu là gì? Làm sao mà cậu có thể rời khỏi chúng tôi được? Mọi người đều nhớ cậu! Đội thám tử nhí, bác Agasa, Ran và cả tôi sẽ rất nhớ cậu!", Kudou nói như thét.
Gương mặt tôi trượt dần ra khỏi vẻ băng giá khi nhìn thấy cậu ấy lần nữa, nhưng thình nó đông cứng lại khi cậu ấy nói tên của Mouri-san. Vậy nên, cậu ấy dùng tên cô gái đó để làm lý do thuyết phục tôi ở lại...Lý do tốt đấy Kudou-kun...
" Sửa lại đi, Kudou-kun, mọi người sẽ nhớ Ai Haibara, ko phải Shiho miyano", tôi vặn lại.
""Nhưng cậu đang ở cùng một người- ít nhất thì bác Agasa cũng rất nhớ cậu", cậu nói tiếp tục nói với một chút tuyệt vọng.
"Bác Agasa chưa bao giờ biết đến Shiho Miyano, đội thám tử nhí ko biết đến cô ấy, Ran ko biết. Dĩ nhiên cảcậu hầu như cũng ko quen biết cô ấy...Tất cả đều chỉ biết tôi dưới hình dạng Ai Haibara. Ngoài ra, tôi ko phải đã nói cậu đừng bận tâm tìm tôi, trừ khi cậu có thể thuyết phục tôi ?", tôi quay trở lại.
"Nhưng ít nhất cậu cũng nói tôi biết lý do tại sao cậu đi chứ?", cậu ấy hỏi.
"Tôi ko thể đứng nhìn", tôi nói, và tóc mái đã che khuất một phần gương mặt tôi đi. Tôi nghĩ cũng đến lúc cậu ấy biết.
"Ko thể đứng nhìn những gì?", cậu ấy hỏi, ko có chút đầu mối nào để phán đoán.
"Cậu với Mouri-san", tóc trước mái lại lần nữa che cặp mắt tôi đi.
"Cái gì? Ý cậu có thể là...?", cậu ấy bắt đầu lắp bắp.
Tôi ngẩng đầu lên, để những sợi tóc ko còn che đôi mắt mình nữa, " Phải, tôi yêu cậu, và tôi ko nói đùa". Cùng lúc đó, tôi quay lưng đi về cổng vào hành khách, khi tiếng loa sân bay đã kêu gọi lần cuối cùng. Khi tôi đã ngồi trong máy bay, tôi nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ.
Cuối cùng thì bây giờ cậu cũng biết, và tôi sẽ ko bao giờ biết cảm giác cậu như thế nào, ngay cả khi đó chỉ là tình cảm anh em...tôi sẽ ko bao giờ được biết...
