CHƯƠNG X
Cây đèn thắp bằng nến buông thõng xuống từ giữa trần nhà, hắt ánh sáng tù mù lên căn phòng cùng vài món đồ đạc bày biện sơ sài bên trong đó: những quyển sách bìa da cũ kỹ mòn vẹt xếp chồng lên nhau, nằm bít kín cả bốn bức tường loang lổ, một cái ghế xô pha đã trơ chỉ được đặt lạc lõng bên cạnh một cái ghế bành xám xịt có vẻ ít êm ái.
Ở trung tâm căn phòng là chiếc bàn gỗ ọp ẹp, oằn xuống vì sức nặng của chồng báo chất lên nó. Tờ Nhật Báo Tiên Tri nằm trên cùng, được gấp lại để lộ một mẩu thông báo nho nhỏ về đám cưới của James Potter và Lily Evans. Một chàng trai mũi khoằm ngồi cạnh bàn, trên cái ghế bành xám, mắt đăm đăm nhìn vào tấm hình trắng đen nhỏ xíu ở góc trang báo. Trong hình, một cô dâu xinh đẹp đang cười rất tươi trong vòng tay của chú rể có mái tóc bù xù, kiếng lấp loáng nắng, cả hai đều mang gương mặt vô cùng hạnh phúc, ngay cả trong thời điểm khó khăn hiện thời.
Chàng thanh niên cứ lặng lẽ ngắm nhìn từng cử động của cô gái trong hình. Có vẻ như anh ta đã ngồi đó lâu lắm, gương mặt trộn lẫn giữa niềm hạnh phúc khi ngắm cô gái mỉm cười và nỗi đau khổ tận cùng. Những ngón tay dài run run khẽ chạm vào gương mặt cô gái trong hình, rồi Snape gọi thì thầm một cái tên đã quá quen thuộc trong ký ức của anh: "Lily! Lily!" Gương mặt gầy tai tái nhăn nhúm lại dưới ánh sáng của ngọn đèn nến. Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa lạch cạch vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Snape giật mình đứng dậy, vội vã dùng ống tay áo lau đôi mắt trũng sâu rồi bước ra mở cửa.
"Severus." Người đàn ông mới đến cất tiếng chào, một nụ cười nhếch miệng khẽ lướt qua gương mặt tự mãn.
"Lucius Malfoy?" Snape khẽ nhíu mày khi mở rộng cánh cửa, đây không phải là lần đầu tiên người đàn ông này xuất hiện bất ngờ trước cửa nhà anh.
Malfoy bình thản bước vào phòng khách, vẫn giữ nụ cười khinh khỉnh trên môi, mái tóc màu bạch kim như phát sáng dưới ánh đèn nhợt nhạt.
"Cuộc sống của cậu dạo này cũng không thay đổi mấy nhỉ?" Ánh mắt Malfoy khẽ đong đưa trên những chồng sách và dừng lại nơi đống báo bừa bộn giữa bàn.
Snape nhanh chóng gom lại những tờ báo trên bàn vào tay, thận trọng hỏi.
"Anh tới đây làm gì?"
"Cậu không nên có thái độ đón chào bạn cũ như thế," Malfoy mỉm cười lạnh lùng, giọng ngân nga khe khẽ. "Dù gì tôi và cậu cũng từng có thời gian học cùng với nhau, nhớ không Severus? Giữa chúng ta hẳn còn nhiều điều để nói hơn là thái độ đó chứ!"
"Tôi lại không nghĩ như vậy," Snape cứng rắn lặp lại câu hỏi. "Anh tới đây làm gì?"
"Được thôi, nếu cậu không muốn trò chuyện... Tôi sẽ vô thẳng vấn đề." Malfoy thu ngay nụ cười giả tạo, chồm mặt sát về phía Snape. "Chúa tể Hắc ám muốn biết câu trả lời của cậu, về việc tham gia vào lực lượng Tử Thần Thực Tử."
"Tôi đang suy nghĩ," Snape bình tĩnh trả lời. "Và nếu không nhầm thì thời hạn Ngài giao ra cho tôi vẫn chưa kết thúc."
"Đúng vậy, ồ, dĩ nhiên, Severus thân mến," Khóe miệng Malfoy khủng khỉnh nhếch lên. "Nhưng cả cậu và tôi đều biết rằng Ngài không có nhiều thời gian và sự kiên nhẫn, vì vậy cậu nên nhanh chóng có câu trả lời. Cậu đâu muốn bản thân và những người quen biết với mình vô tình gặp phải một tai nạn nào đó hả?"
Ánh mắt Malfoy lơ đãng lướt trên chồng báo Snape đang cầm.
"Với lại, cậu cũng đâu còn điều gì để mà chờ đợi chần chừ, đúng không?"
Hai người đàn ông đứng im lặng nhìn trừng trừng vào nhau một lúc lâu. Rồi khóe miệng Malfoy khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng, hắn biết cuộc chiêu dụ đã thành công.
Hết Chương X
