When the nights are gettin' cold and blue
When the days are gettin' hard for you...
.
Dạo gần đây, Shiho bỗng thích nghe nhạc của The Beatles.
Ở nhà cô có một chiếc máy phát nhạc cổ cũ rích tuổi đời còn lớn hơn cả cô do cha mẹ để lại, khó khăn lắm cô mới có thể xin mang được nó về sau cuộc tổng khám xét diện rộng tài sản cá nhân của các thành viên trong Tổ Chức. Tuy máy móc bên trong đã lỗi thời qua nhiều năm nhưng chất lượng âm thanh vẫn còn rất tốt, êm ái hơn nhiều so với các loại máy hiện đại. Bộ sưu tập đĩa nhạc của chị gái cô đã thất lạc đi kha khá nhưng riêng những album đĩa than đời đầu của The Beatles thì vẫn còn nguyên vẹn.
Shiho rất thích cái cảm giác ngồi lì trong phòng cả tiếng đồng hồ, đắm chìm trong tiếng nhạc cổ điển cũ kỹ và bụi bặm của những thập niên 60 thế kỷ trước, nhâm nhi một cốc cà phê nóng trong khi những ngón tay chậm rãi lật giở một cuốn sách của Murakami Haruki hay Yoshimoto Banana, lặng lẽ chờ đợi ánh nắng cuối cùng của một ngày dài rơi rớt trên bậu cửa sổ loang loáng sáng.
Những lúc ở một mình trong thế giới riêng với cảm giác hoài cổ hoàn toàn không để tâm tới cuộc sống bộn bề ngoài kia như vậy, trái tim cô trở nên tĩnh lặng và bình yên đến lạ.
Shinichi khi biết được thói quen mới này của cô bạn liền te tởn chạy đến nhà Tiến sĩ xí xớn sờ mó vào chiếc máy phát nhạc và mấy chiếc đĩa đáng giá hơn cả số tiền thu về được nếu đem cậu ta bán đi, miệng không ngừng xuýt xoa "Quả nhiên là bà cụ non, đến cả nghe nhạc mà cũng phải dùng loại đồ cổ lỗ sĩ này cơ" hay "Mấy cái này mà bán đi thì được cả một đống tiền đấy". Đáp lại chàng thám tử, Shiho chỉ nhàn nhạt nở một nụ cười hờ hững và đạp bay cậu ta ra khỏi phòng mình.
"The Beatles...tớ nhớ cậu từng nói rằng đây là thể loại nhạc dành cho người già..." Shinichi nằm dài trên bàn lẩm bẩm, nghếch cằm nhìn cô bạn đang chậm rãi cẩn thận lau sạch mấy vết tay bẩn cậu để lại trên chiếc máy, cái mông vẫn còn đau vì vừa bị dập mạnh xuống đất.
"Thì?" Shiho không ngẩng đầu lên.
"...nhưng chị cậu rất thích nó."
Động tác ngừng lại trong một giây duy nhất, Shiho tiếp tục điều chỉnh một vài nút trên máy phát nhạc. "Ừ." Cô nhẹ tênh đáp.
Đây đúng là một sở thích mà cô được truyền lại từ chị.
Shinichi im lặng, trong một thoáng không biết phải nói gì tiếp theo. Gương mặt bình thản đến vô tâm của Shiho khiến cậu có chút lo lắng. Thật ra, tình hình gần đây của Shiho đang làm cho tất cả mọi người đều đứng ngồi không yên, đó cũng là lý do cậu đến đây ngày hôm nay.
"Cậu không còn bối rối mỗi lần nhắc tới Akemi-san nữa."
Shiho khẽ cười. "Vậy không lẽ tớ phải khóc ư, Kudo-kun? Chị ấy đã chết được một năm rồi, đâu phải một tuần."
Người chết cũng đã chết, người sống vẫn phải sống tiếp.
Shinichi tiếp tục nói. "Gần đây cậu không hề ra khỏi nhà, cũng không liên lạc với bất kỳ ai. Tớ nghe bác Tiến sĩ nói cậu còn không thèm động vào đống đồ thí nghiệm, lúc nào cũng chỉ ngồi lì trong phòng từ sáng tới tối. Đêm đến, bác ấy thi thoảng còn nghe tiếng cậu thì thào trò chuyện, có vẻ như là đang gọi điện thoại cho ai đó."
Shiho im lặng, chiếc khăn trên tay hạ xuống, cô cũng ngồi xuống ghế. Ánh mắt xanh ngọc cụp xuống, hờ hững nhìn chăm chú vào mấy ngón tay đang mân mê chiếc cốc sứ men trắng.
"Miyano, cậu đang làm mọi người rất lo lắng." Shinichi vẫn nhẹ giọng, nhưng ẩn trong đáy mắt xanh biếc kia là một cơn bão giận dữ. "Tớ, bác Tiến sĩ, Ran, Sera, bác Sera..."
"...còn có, anh ấy."
Shiho hơi giật mình khi nghe đến hai chữ cuối cùng, da đầu chợt tê dại, trái tim cũng nảy một nhịp khác thường.
Giác quan nhạy bén đương nhiên nhận thấy sự khác lạ trong cảm xúc của người đối diện, tuy nhiên Shinichi quyết định không bám vào chủ đề này. Có những thứ hai người họ cần tự giải quyết với nhau, không ai có thể can thiệp vào.
"Hãy nghĩ kỹ về chuyện mà cậu muốn làm, Miyano." Trước khi đi về, Shinichi để lại một câu nói nhẹ nhàng. "Cậu không còn là cậu của trước đây nữa. Có nhiều lựa chọn dành cho cậu."
Đắm chìm trong chấp niệm quá khứ, hay rũ bỏ chúng và bước tiếp về tương lai.
"Dù cậu lựa chọn thế nào, tớ vẫn luôn tin đó sẽ là lựa chọn đúng đắn."
~O~
"Em đang trốn tránh anh."
Akai Shuuichi bình thản đưa ra kết luận sau đúng sáu trăm giây tương đương với mười phút đồng hồ anh khoanh tay trước ngực và nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Shiho thấy khó hiểu không biết rằng liệu anh có cảm thấy mỏi mắt khi không những cố định cho hàng mi không động đậy mà lại còn giữ nguyên một phương nhìn suốt một lúc lâu như vậy.
Cô nhấp một ngụm espresso ristretto, sự kết hợp hoàn hảo với tỉ lệ cùng nhiệt độ pha chính xác tới từng miligram cà phê Jamaica nguyên chất và sữa đặc Hà Lan, để lại một dư vị ngọt đắng quen thuộc của cà phê nhưng cũng đậm chất riêng của bàn tay barista chuyên nghiệp.
Caffeine và đường, chính xác hai thứ cô đang cần lúc này.
Nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống chiếc đĩa lót, Shiho chậm rãi ngước lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Shuuichi từ lúc tình cờ gặp nhau trong trung tâm thương mại cho tới lúc cả hai vào ngồi yên vị bên trong quán cafe.
Mà cô cũng không tin rằng đó là tình cờ đâu...
"Em không hiểu anh đang nói điều gì cả..." Shiho ngập ngừng một chút. "...Akai-san."
Shuuichi hơi nhướn mày khi nghe đến cách gọi tên đầy xa cách của cô gái đối diện nhưng không nói gì. Ánh mắt lục thẫm trầm mặc trong giây lát lại lướt xuống tách cà phê đã vơi một nửa đặt trên bàn trước mặt cô, hàng mi nheo thành hai đường kẻ song song.
"Em dùng quá nhiều caffeine, không tốt cho sức khoẻ," Anh nói một câu chẳng liên quan gì tới chủ đề trước đó. "Lần sau đừng uống cà phê nữa."
Shiho trợn tròn mắt, không rõ đang cảm thấy ngạc nhiên vì khả năng bẻ lái cuộc trò chuyện của anh hay buồn cười vì gương mặt điển trai nghiêm túc đến cứng nhắc khi thốt ra những lời dạy dỗ cô về caffeine, còn anh trước mặt lại đặt một ly cà phê đen nguyên bản gần cạn đáy.
"Anh mới từ Mỹ về sao?" Cô học theo anh lảng qua chuyện khác.
Shuuichi gật đầu. "Ừ." Thật ra anh đã về được một tháng rồi, chỉ là cô không chịu gặp mặt anh nên không biết thôi.
"Em nghe nói anh vừa mới xin chuyển công tác về Nhật Bản?"
"...không hẳn. Nhưng cũng có thể nói là như vậy." Anh mới chỉ nói qua với James, chưa có bất cứ giấy tờ thủ tục nào chính thức cả.
Và vì anh vẫn chưa thể quyết định được.
Shiho gục gặc đầu biếng nhác không nói, cô đánh mắt ra ngoài khung cửa kính đầy lơ đãng. Quán cafe này nằm ở tầng trên cùng của trung tâm thương mại Haido, ngoài việc cà phê ở đây luôn được pha bằng loại Blue Mountain cô yêu thích thì khung cảnh nhìn ra hoàng hôn phía Tây thành phố cũng là một lý do thu hút cô đến đây vào mỗi chiều thứ bảy hàng tuần.
Buồn đến xơ xác, nhưng cũng đẹp đến mê hoặc.
Tầm mắt đuổi theo hướng nhìn của cô, Shuuichi cũng có chút ngẩn người, anh không nhận ra trời đã chuyển chiều tà từ lúc nào. Ánh mắt lại đảo về phía Shiho, tia nắng chiều héo hon yếu ớt hắt lên đôi gò má đã lộ góc cạnh và mái tóc nâu đỏ khiến tông cam chuyển rõ hơn. Đôi đồng tử màu xanh ngọc bích hờ hững mênh mang trầm tư trong những suy nghĩ lơ đãng, dưới ánh khúc xạ của tà dương xuyên qua lớp kính khoáng loang loáng những vệt ưu phiền.
Trong thoáng chốc, anh cảm thấy dường như mình đang quay trở lại buổi chiều tàn của nhiều năm trước, cũng trong một quán cafe như thế này, anh lần đầu nhìn thật kỹ vào xoáy mắt xanh lạnh lùng hờ hững và đầy cảnh giác, nhưng đâu đó cũng thấp thoáng nỗi tịch mịch cô độc đến tận cùng.
Nỗi buồn trong đôi mắt cô ngày ấy, đã ám ảnh tâm trí anh trong thời gian dài.
Thậm chí là đến tận bây giờ.
Những khớp ngón tay thon dài xương xương đều đều gõ lên chiếc bật lửa Dupont mạ bạc đặt trên bàn, Shuuichi chậm rãi lên tiếng. "Shiho..."
Shiho vẫn đang bị mê hoặc bởi gam màu đỏ rực của tà dương trên đẹp đến nao lòng, theo phản xạ liền đáp. "Dạ?"
"Em muốn làm gì?"
Câu hỏi thốt ra khỏi đầu môi nhẹ tênh như một cánh lông vũ rơi rớt xuống mặt đất, nhưng khi rót đến tai Shiho lại tựa dòng điện chạy qua cơ thể, không quá mạnh nhưng đủ đau để kéo tâm trí trở về hiện thực lạnh lùng.
Cô dứt mắt khỏi khung cảnh bên ngoài ô cửa kính, khoé môi theo bản năng phòng vệ bẩm sinh kéo nhẹ một nụ cười giả tạo nhàn nhạt.
Nụ cười này lọt vào mắt Shuuichi, như một cái gai đâm thẳng vào trái tim, không đau thốc nhưng nhức nhối đến xót xa.
"Tại sao ai cũng hỏi em câu đó nhỉ?" Shiho cười nhạt. "Em muốn tiếp tục sống cuộc sống hiện tại này, đơn giản là như vậy."
"Cuộc sống hiện tại?" Shuuichi nhếch mày, lạnh lùng nói. "Ý em là tiếp tục vật vờ tồn tại qua ngày, không làm gì khác ngoài trốn trong nhà 24/24, ru rú với cái máy phát nhạc và những quyển sách, đêm đến lại lén lút uống Diazepam? Shiho, em gọi đó là 'cuộc sống' à?"
Shiho mím chặt môi, vô thức nghịch nghịch mép áo sơ mi, trong lòng dâng lên một cơn phẫn nộ nhưng chẳng hiểu sao lại không thể nào bộc lộ ra. Liên tiếp hai ngày, hết Kudo lại đến người đàn ông này, họ coi cô là đứa trẻ con lên năm ư?
Liếc tới đôi mắt màu lục sẫm sắc bén đang bừng lửa giận chằm chằm nhìn chòng chọc vào mình, cô rất muốn hiên ngang ưỡn thẳng lưng cãi lại lời anh ta rằng anh hoàn toàn không có quyền gì can thiệp hay bình phẩm về cuộc sống của cô. Nhưng mỗi lần đứng trước mặt anh ta, cô cảm thấy mình vẫn luôn giống như một đứa trẻ không hiểu sự đời, ương bướng cứng đầu, ngang ngạnh đòi được nuông chiều.
Là Moroboshi Dai, hay Rye, đến cả khi là Okiya Subaru. Và bây giờ là Akai Shuuichi cũng vẫn vậy.
Cứ như thể, cô đang mải miết tìm kiếm hình bóng của chị ấy qua anh ta...
Sự hiện diện của anh cũng không ngừng nhắc cho cô nhớ về những khoảng ký ức mà cô đã cố gắng trong tuyệt vọng để quên đi. Có lẽ đó cũng là lý do tại sao cô không muốn gặp anh, bất kể anh có gọi điện cho cô nhiều lần đến mức nào. Cô không muốn đối mặt với người duy nhất có thể khiến cho trái tim cô lạc khỏi nhịp điệu bình ổn trầm lặng quen thuộc thường ngày.
Cô đã không còn chịu đựng được cảm giác ấy nữa.
Trước vẻ thẫn thờ không phản ứng của Shiho, Shuuichi lặng lẽ thở dài, khẽ dịu giọng.
"Em có rất nhiều sự lựa chọn cho cuộc đời của mình. Những rào cản đã không còn nữa..." Anh ngập ngừng dừng lại một vài giây. "Em có thể làm tất cả những điều em muốn."
Shiho ngẩn ngơ, điều cô muốn làm ư? Cô muốn làm gì? Ngoài việc đắm chìm trong quá khứ ưu thương, cô thật sự chưa từng nghĩ chút nào về tương lai phía trước.
Như đọc được suy nghĩ của cô, Shuuichi khẽ cười, chậm rãi hướng mắt ra phía Tây nơi mặt trời đã gần đi xuống. Ánh tà dương héo rũ lưu luyến hắt gam màu đỏ cam lên gương mặt nam tính lần cuối, vạt nắng cuối cùng tắt hẳn nhường lại chỗ cho màn đêm đen tuyền. Đuôi mắt hẹp dài sắc bén cong nhẹ, mang theo tia dịu dàng mềm mỏng hiếm thấy.
"Giả sử như...tìm kiếm một nơi có thể ngắm trọn vẹn cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp chẳng hạn?"
