ĐÙNG!

Cánh cửa nhà em nổ toang hóac, để lại một làn khói xanh dày đặc cuộn tròn trong không khí.

"Đứng yên!"

"Hermione! Là anh, Harry!" Anh bước nhanh vào nhà em và vội lên tiếng trấn an. Hơn ai hết, anh biết em sẽ nguy hiểm biết chừng nào khi em dùng cái giọng đe dọa ấy. Và anh không có ý định bỏ mạng chỉ vì em nghĩ rằng anh là một tên tử thần thực tử vô danh nào đó.

"Harry?" Dáng em dần dần hiện ra trong làn khói. Merlin ôi Merlin. Ngay cả khi giận dữ, em cũng vẫn rất xinh và anh đã không nhận ra mình nhớ biết mấy cái chau mày ấy cho tới khi em quát anh như thế này. "Harry, anh làm cái quái gì ở đây? Mốt mới bây giờ là Avada Kedavra cửa-nhà người khác khi anh muốn gặp họ sao? Và thề có Merlin, thế giới này có một thứ gọi là chuông-cửa."

Lẽ ra anh đã có thể khuyên em nên bình tĩnh. Lẽ ra anh đã có thể giải thích cho em biết rằng bùa bảo vệ nhà em là do anh lắp đặt, và rằng anh biết AK là cách duy nhất đột nhập vào được. Lẽ ra anh cũng đã có thể lý giải chuyện anh phải đột nhập là vì anh tin rằng em sẽ không dễ dàng mở cửa cho anh vào nếu em đã cố ý tránh mặt anh.

Nhưng Hermione, tất cả những chuyện đó có thể để sau vì thứ quan trọng nhất chính là chiếc vali đang xếp dang dở. Nằm cạnh chân em. Ngay lúc này. Và nó đang khiêu-khích anh.

"Em đi thật sao?"

"…Phải." Em ngập ngừng nhìn anh nghi ngờ như không hiểu vì sao anh biết tin ấy.

"Đi Bulgary?"

"Phải…"

"Với Viktor Krum?"

"Phải…"

"Em đừng đi." Không thể đợi thêm một giây nào nữa, anh bước vội tới quàng tay ôm chầm lấy lưng em.

"Không được. Chuyện này rất quan trọng với em."

"Quan trọng hơn anh sao?"

"Anh? Harry…nhưng…ừm... Harry à, đừng làm vậy…"Em bối rối, loay hoay muốn gỡ tay anh ra. "Không phải lúc này. Không nên như vậy…"

"Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh xin lỗi. Xin lỗi em. Anh yêu em. Anh xin lỗi."

"Hả?" Em thôi không cố thoát ra khỏi tay anh nữa. Mắt to tròn, em quay lại nhìn anh. "Nhắc lại điều anh vừa nói."

"Anh xin lỗi."

"Không phải, câu trước đó nữa."

"Xin lỗi em."

"Không, sau câu đó."

"…Anh yêu em, Hermione…" Anh thở dài, tự hỏi không biết có phải em đang trêu chọc anh. "Anh xin lỗi. Khi anh biết em đã chọn Krum, đã nhận lời làm vợ hắn, anh … anh sợ lắm."

"Vợ? Khoan…khoan đã…"

"…Chưa bao giờ anh thấy sợ như vậy, người anh lạnh tóat và chân tay anh cứng đờ như đã lâu lắm rồi máu không còn chạy xuống nữa. Anh đã ngỡ mình biết mùi địa ngục là thế nào khi đối mặt với Voldemort nhưng hóa ra anh đã lầm. Địa ngục chính là ý nghĩ mãi mãi sẽ không gặp được em, là nỗi sợ khi trái tim em thuộc về người đàn ông khác, là ác mộng khi bờ vai em tựa vào trong gió sương sẽ không là anh, là nhát dao xé tim khi mãi mãi ánh mắt, tiếng cười này sẽ theo em, theo gió rời xa London."

"Khoan…Harry…nhưng…"

"Hermione nghe anh nói hết." Anh đưa tay chặn ngang môi em. "Cảm giác đó…Hermione…cảm giác bị cự tuyệt, phải làm kẻ bị bỏ lại rất đau. Đau đến nỗi anh muốn tự bóp nát lồng ngực mình, để tim ngưng đập, để anh ngưng thở và không còn biết đau là gì nữa."

Anh hít sâu vào. "Hermione…đó chỉ là 5 phút. Chỉ trong vòng 5 phút từ khi Ginny báo cho anh biết em sẽ lấy Krum… anh đã đau đến quặn thắt như vậy. Nhưng em, em đã phải nhìn anh đi bên Ginny suốt ngần ấy thời gian, bị dằn vặt bởi tính dây dưa không dứt khoát của anh suốt bấy lâu nay… Anh không biết làm sao em đã có thể sống sót qua được cảm giác kinh hòang đó… nhưng Hermione, anh sẽ không để em phải chịu thêm bất cứ một giây một phút nào như vậy nữa. Khi anh nhận ra anh đã là một thằng tồi, cư xử một cách đê hèn với em cũng là lúc anh nhận ra anh không thể sống thiếu em." Anh hít sâu vào. "Hermione, anh yê…"

"Khoan! Khoan!" Em đưa tay ngắt lời trước khi anh kịp thốt ra ba tiếng quan trọng nhất.

"Hermione…?"

"Chuyện lẽ ra không nên như thế này…Em…Harry à…" Em đẩy vai anh ra, đứng lùi lại một bước và đưa tay xoa trán, cắn môi theo cái kiểu em thường làm mỗi khi có chuyện gì khiến em khó xử và phải đắn đo suy nghĩ. Rồi em ngẩng lên, nhìn anh với một ánh mắt khó tả. "Chuyện lẽ ra không như thế này…em…khi em nói em yêu anh thì anh từ chối em, bảo rằng hãy cứ để mọi chuyện như cũ. Và khi em nén đau, cố gắng xem anh như một người bạn thì anh đột nhiên chạy lại, nói rằng anh không thể sống thiếu em….Anh làm em rất bối rối, em… không nghĩ em chấp nhận được…"

"Hermione…" Anh không tin vào tai mình được. Có phải em vừa từ chối anh? "Em còn giận anh sao? Hay là vì em ngại Krum?"

"Viktor không phải lý do."

"Em muốn dùng Krum chọc tức anh?" Anh gằn giọng nói to. "Em biết rõ hắn không xứng với em. Krum không hiểu em. Một kẻ mà ngay cả tên em cũng không thể phát âm chuẩn hòan tòan không thể là kẻ cho em nương tựa suốt đời."

Em quắc mắt trân trân nhìn anh rồi hét trả. "Không! Không! Không! Harry James, anh nghe đây! Em không biết vì lý do gì anh…hoặc Ginny cho rằng em sắp lấy Viktor nhưng em có thể khẳng định với anh một điều: giữa em và Viktor không có gì cả. Trước đây là bạn, bây giờ là bạn, sau này cũng chỉ là bạn. Và với một người bạn thì em thấy đó chẳng phải là vấn đề khi cùng ăn tối, cùng dạo phố, thậm chí là giúp anh ta chọn nhẫn cầu hôn với bạn gái của anh ta." Em ngừng lại, thở một chút rồi hạ giọng buông lời móc. "Nhưng anh nói đúng Harry, Viktor không phải gã đàn ông tốt. Anh ta chỉ biết kể chuyện chọc em cười, dành thời gian xem phim với em, nghe em than thở, tận tâm thăm hỏi và nhiệt tình chăm sóc em. Bạn như vậy, hòan tòan không-đáng-tin-cậy chút nào." Em khoanh hai tay trước ngực với dáng vẻ phòng thủ. Dù anh rất mừng khi em nói anh đã hiểu lầm em và Krum, anh vẫn không thích cái cách em đang ra sức bảo vệ hắn, đồng thời khiêu khích anh.

"Hermione…"

"Em chưa nói xong. Lý do em không thể chấp nhận anh là vì chính bản thân anh. Anh có biết anh làm em rối tung lên không? Anh liên tục thay đổi và Harry…em không bắt kịp nhịp độ của anh. Em…thậm chí còn không biết liệu tối nay về ngủ, anh có suy nghĩ lại? Có hối hận về những gì anh vừa nói? Em không chắc có phải là vì em đã luôn ở cạnh anh từ năm 11 tuổi đến giờ, nên khi anh biết em sẽ đột ngột rời xa cuộc đời anh…thì anh đã không chấp nhận được? Em không biết có phải anh nói yêu em là do một lúc nông nỗi chứ không phải thực lòng…"

Người anh nóng ran khi em thốt ra những lời đó. Bị từ chối là một chuyện, nhưng bị từ chối với lý do rằng em không đủ lòng tin ở anh, rằng em nghi ngờ tình cảm anh dành cho em lại là một chuyện khác. Anh ngẩng mặt lên trần, tay vò vò mái tóc rồi bù…

"Merlin! Ôi Merlin!" Anh không biết nên nói gì vào chính giờ phút này. Harry Potter quả không hổ danh là thằng thất bại. Mọi thứ anh làm của anh dường như đều xôi hỏng bỏng không. Anh muốn làm vui cả hai phía thì anh lại vô tình làm em khổ, anh muốn giải thích thì lại không đuổi kịp Krum, và khi anh muốn yêu em thì em lại đánh mất lòng tin ở anh.

Anh hít sâu vào, nhắm mắt lại rồi thở hắt ra, gắng kiềm chế bản thân bình tĩnh lại. "Anh… phải làm gì mới tìm lại được lòng tin nơi em?"

Em không vội trả lời, khóe mắt trái em nheo lại như thể hơi bất ngờ với câu hỏi của anh. "A…thì...cho em thời gian. Những chuyện này…ý em là…em cần sắp xếp lại mọi thứ trong đây." Em gõ gõ vào thái dương như cái cách em vẫn hay làm. "Đây không phải phim ảnh. Em không thể như các nữ diễn viên chính, nhảy vào ôm chầm tha thứ cho vai nam chính khi anh ấy nhận ra sai lầm và muốn quay về. Em nghĩ em cần thời gian bình tĩnh lại."

Anh nhìn em, nửa như muốn gật đầu, nửa lại không. Anh có một nỗi sợ mơ hồ rằng em sẽ suy nghĩ kĩ, và suy nghĩ lại, rằng em sẽ không cho anh cơ hội bù đắp, sửa sai. Nhưng vì em là Hermione Granger, và vì anh biết rõ trước giờ bất cứ thứ gì em đã quyết định thì sẽ không thay đổi, anh thở dài buông câu hỏi "Em cần bao lâu?"

"Đêm nay em đi Bulgary dự hội nghị Quyền và Phúc lợi của sinh vật huyền bí. Tuần sau em sẽ về."

"Một tuần."

"Ừm."

"Thôi được. Anh sẽ gặp em sau." Anh miễn cưỡng gật đầu, bước lại gần và vòng tay ôm lấy em. Anh vùi mặt vào mái tóc nâu lọn sóng, khẽ thì thầm với em. "Lần sau gặp lại…em sẽ là của anh. Và đừng nói với anh là 'có thể'. Anh phát ngấy hai từ đó rồi."

Em dứt ra, nhỏen miệng cười khẽ khiến anh bật cười theo. Anh biết mình vừa phát ngôn một điều xuẩn ngốc, nhưng chẳng quan trọng… cái chính là sau bao tháng qua, cuối cùng anh cũng làm đúng được một chuyện, anh đã tìm lại được nụ cười của em.