Chap 12: Heisei Kitsune

Trời về chiều. Ánh hoàng hôn chiếu xuống cánh rừng, phủ lên một màu đỏ.
Ô tô chở phái đoàn đi về vùng núi Bankai. Hattori nghĩ ngợi liên miên. Những gì hắn được biết về hung thủ quá ít, chi tiết 4 nạn nhân quá mơ hồ. Hồi nãy bạn hắn lại gọi, bảo là tên Kitsune ngày xưa là đâm thuê chém mướn, rất có thể tên này cũng tương tự. Có lẽ hắn còn hơn tên đàn anh, thủ tiêu luôn cả người thuê hắn.
Đi ngang qua một con suối (Đẹp ghê, vừa có núi, rừng lại có cả suối), xe dừng lại. Bên suối sừng sững một căn biệt thự sáng đèn. Hattori nhìn là đủ biết bọn hắn sẽ nghỉ chân tại đây.
Ngôi biệt thự rộng thênh thang. Vừa bước chân vào, Kazuha đã thốt lên:
- Hệt như một lâu đài!
- Lâu đài mốc xì, lâu đài gì mà cái gì cũng mới, còn có cả TV – Hattori cắt xoẹt nguồn cảm hứng của cô bạn
- Xí, cái đồ ba đời không thoát nổi mấy vụ án như cậu thì nói làm gì! – Kazuha trả đòn.
Hai đứa chưa kịp cãi nhau thêm thì ông chủ nhà đã ra mặt.
- Chào mọi người – Ông nở một nụ cười – Tôi tên là Yamaguchi Kentarou, chủ ngôi biệt thự, rất hân hạnh được mọi người ghé qua.
"Khách qua đường mà ông chủ nhà cũng nồng hậu như vậy sao?" Hattori nghĩ thầm.
Ông chủ nhà chắc cũng đã quá 50, tóc muối tiêu nhưng vẫn chải mượt, cằm hơi xệ, người vẫn cân đối so với một người ở độ tuổi này. Hattori nhận thấy trên tay ông có rất nhiều sẹo, đã có từ lâu và có lẽ được một con dao rất sắc "tặng" cho vài nhát bén ngọn.
- Bố, nhà ta lại có khách ạ? – Một cậu thanh niên trẻ từ nhà trong bước ra
- Ừ. – Ông Yamaguchi gật đầu và quay lại – Đây là con trai cả của tôi, Yoshioka Kentarou
- Chào mọi người – Yoshioka gật đầu xã giao rồi quay người lại – Con đi nói hai em chuẩn bị phòng ngủ.
- Ừ, bảo chúng nó dọn luôn cả đồ ăn nữa – Ông Yamaguchi nói với theo.
Hattori hỏi ông chủ nhà:
- Ủa, bác còn hai con trai nữa ạ?
- Ừ – Ông Yamachi cười nói – Đứa vừa rồi là đứa lớn, 30 tuổi, đứa thứ hai tên Yukihiro, năm nay 24 tuổi và đứa út năm nay 18 tuổi, tên là Yamamoto.
Kazuha ngạc nhiên
- Toàn… Y?
- Ừ, mấy cái tên đó là do vợ bác đặt – Ông chủ nhà lại mỉm cười
- Vậy còn vợ bác…
- À, bà ấy mất được 2 năm rồi.
- Ơ, cháu xin lỗi.
Ông Yamaguchi thở dài
- Cát bụi rồi cũng về với cát bụi, tất cả chúng ta, mỗi người chúng ta đều như là cát bụi. Đó là quy luật tự nhiên, ai có thể chối cãi chứ. Ai có thể quay ngược thời gian, làm lại từ đầu chứ. Ai có thể sống bất tử chứ…
Rồi ông quay lại và nói
- Thôi, quên những điều bác vừa nói đi. Mọi người chuẩn bị đi ăn cơm.
Hattori trố mắt nhìn theo ông chủ nhà. Sau lưng hắn, có người đằng hắng:
- Vui thật – Thanh tra Megure nhìn Hattori – Hai đứa này làm chủ nhà quên phắt chuyện dọn dẹp giường chiếu cho mấy người rồi!
Kazuha quay lại
- Dạ, ban nãy cháu thấy anh Yoshioka đã đếm rồi mà bác. Thôi, cháu đi tìm phòng đây.
- Có phải khách sạn đâu, tớ biết phòng của cậu rồi – Hattori cười hì hì
- Là sao? – Kazuha không hiểu
- Đây không phải khách sạn, vậy tức là phòng làm gì đánh số đề tên. Theo như lời bác Yamaguchi nói ban nãy thì giờ này 3 anh con trai đều đi chuẩn bị cơm nước hết rồi. Lên đó có khi cậu lại lộn phòng của người ta. Mà theo suy luận của tớ, phòng của cậu chắc chắn ở tầng 1 này…
- Suy luận cái kiểu quái quỷ gì thế? – Kazuha sốt ruột – Rốt cuộc thì nó là phòng nào? Tớ mỏi chân lắm rồi.
- Một căn phòng tối… – Hattori làm bộ mặt bí ẩn
Kazuha nuốt nước bọt
- Thỉnh thoảng lại có tiếng sột soạt… – Hattori tiếp tục màn tra tấn
- S-Sao cơ?
- Đèn nhấp nháy lúc bấm công tắc…
- P-Phòng nào ghê rợn vậy? – Kazuha bắt đầu tái mặt.
- Là… nhà kho! Há há há há há! – Hattori phá ra cười, ra vẻ rất thích thú vì lừa được cô bạn ngây thơ.
Hắn quên mất rằng Kazuha không chỉ ngây thơ mà còn nổi tiếng là chằn. Vậy nên không để cho Hattori cười dứt cơn, cô nàng đã dùng một đòn sankyo vật Hattori ra đất. Thế vẫn chưa đủ, nàng còn ngồi khóa cứng tay Hattori làm hắn kêu trời la đất:
- Ôi mèn ơi gãy tay tôi! Thả con ra đi mẹ ơi!
Kazuha chưa buông tha. Trước sự chứng kiến của các thanh tra cảnh sát đi cùng, cô nàng hét lên:
- Sao, từ giờ còn giở trò trêu ngươi chọc ghẹo người ta nữa không?
- Không dám!
- Dám nữa thì sao?
- Thì… Sao, bộ muốn tớ thề hả?
Kazuha gằn giọng
- Bản cô nương không ngờ nhà ngươi cũng thông minh ra phết. Thề đi!
- Được rồi, tớ thề…
- Thề sao?
- Thề lần sau không trêu ngươi chọc tiết nàng Kazuha nữa
- Còn tái phạm thì sao?
- Thì… xe tông gãy móng tay móng chân.
Kiểu thề thốt ba trợn của Hattori làm Kazuha tức điên. Vậy là cô nàng bẻ quặt tay tên da đen một cái nữa
- Á á á! Được rồi, thề lần sau còn tái phạm sẽ trượt chân ngã gãy cổ đun đầu vào bệnh viện. – Hattori ăn đòn đau nhói, vội vàng phun một tràng trường giang đại hải.
Lúc này Kazuha mới chịu đứng lên, còn Hattori thì trông như cái giẻ rách (Tội nghiệp, trêu chằn tinh cho lắm vào!)
Trong lúc đôi uyên ương tương lai đang cãi nhau thì ông Mouri ở nhà ấm ức
- Một vụ giết người lớn đến vậy mà không cho mình đi, lại cho cái thằng tép riu không biết chui từ cái lỗ nẻ nào lên để đi thay mình.

Conan cười hì hì:
- Bác tức làm gì cho mệt, lúc nào anh Heiji không phá được án thì cũng phải đến van xin lạy lục bác thôi mà
- Ừ ừ, chú mày nói đúng – Ông Mouri khoanh tay cười ha hả – Lâu lắm nhóc ngươi mới nói được một câu nghe lọt lỗ tai ta.
Conan gật đầu tiếp lời
- Đương nhiên, vì từ trước đến giờ bác chỉ nghe mỗi giọng ca vàng ngọc của cô Youko thôi mà.
- Cái thằng chết toi! – Ông Mouri trợn mắt.
Ran từ trên bếp nói vọng xuống:
- Bố, Conan-kun, hai người chuẩn bị lên ăn cơm đi.
Ông Mouri hét trả:
- Ta no rồi, không ăn. Hai đứa ăn đi rồi liều liệu đi ngủ cho ta nhờ.
- Bố lại làm sao rồi. Bây giờ mới 6 giờ, ăn cơm xong đến 6 rưỡi là cùng, ai lại đi ngủ vào giờ đấy?
Ông Mouri chẳng nói chẳng rằng đứng lên, xách cái áo khoác đi ra cửa. Conan ngó theo, không hiểu bác già đang tính toán chuyện gì.
Cơm nước xong xuôi, Conan vọt thẳng về phòng. Ngồi xếp bằng trên tấm đệm, hắn mở máy điện thoại. Không được đến hiện trường làm hắn sốt ruột ghê gớm, cứ chốc chốc lại gọi tên da đen quái chiêu kia.
Ngồi đợi 5 hay 6 hồi chuông gì đó, Hattori mới nhấc máy. Chưa kịp nói câu nào, hắn đã bị Conan ngắt ngang bằng màn chào hỏi vô cùng "lịch sự":
- Ê da ngăm, đi đâu mà gọi mãi không nghe máy? Đã đến hiện trường chưa? Chụp được ảnh không? Có…
- Có cái con khỉ, vừa mới ra suối ngồi mát một chút, nghe cậu nói đã vã mồ hôi trở lại rồi. Hỏi ngang tốc độ súng liên thanh.
- Suối hả? – Conan đểu giả hỏi – Đi một mình hay đi với ai?
- Ờ, thì bác Megure, anh Shiratori với cả Kazuha…
- Thế có bị ướt không?
- Sao ướt? – Hattori không ngờ mình sắp bị hố một quả to
- Thì chông vợ hài tâm sự với nhau đến đoạn "mùi mẫn" mất đà lộn cổ xuống suối chứ sao!
Hattori tức điên người. Nếu thằng bạn xỏ lá của hắn đứng đấy thì hắn sẵn sàng tặng cho nó hơn chục cái cốc chứ chẳng chơi.
- Đồ… ba que! – Hattori tức không nghĩ được câu nào để độp lại.
- Thôi, bỏ đi. Sao nghe bảo cậu theo bác thanh tra đến hiện trường vụ ông luật sư mà giờ này lại nhơn nhơn dưới suối là sao?
- Còn phải hỏi – Hattori ngán ngẩm – Tối mịt tối mù, đi ô tô lên trên đó để giữa đường đâm đầu xuống vực à?
- Ờ nhỉ. Chắc tại nóng ruột quá nên tớ quên mất.
- Bây giờ…
Kazuha gọi vọng lên từ phía nhà dưới
- Hattori, đến giờ ăn cơm rồi!
- Ừ, tớ xuống ngay
Rồi hắn nói
- Thế nhé Kudou, có gì gọi cho cậu sau. Tạm biệt.
Hattori cụp máy và chạy thẳng xuống phòng ăn. Vừa vào đến nơi hắn đã đứng sững lại, trố mắt nhìn
- Ế? Toàn… đồ Tây?
- Ừ, bố anh thích ăn đồ Tây lắm – Một cậu thanh niên từ trong bếp bước ra, tay bưng đĩa mỳ, nói.
- Anh là… – Kazuha nhìn anh thanh niên không chớp mắt (Chú ý mắt Hattori kìa chị Kaz ơi!)
- À, anh là Yamamoto, sinh viên năm nhất khoa công nghệ trường đại học Tokyo – Yamamoto gãi đầu, cười.
- Nó hay về chơi với bác lắm. – Ông Yamaguchi nhìn cậu con trai và cười một cách sảng khoái.
Rồi ông hỏi
- Yukihiro đâu rồi con?
- Dạ, anh ấy đang chuẩn bị món cuối trong bếp…
KÍNH COONG.
Tiếng chuông cửa vang lên, ngắt lời Yamamoto. Anh thở hắt ra
- Chắc là khách qua đường rồi.
Anh bước vội về phía cổng. Một lúc sau, phái đoàn do anh dẫn đầu lục tục kéo nhau đi vào. Tất cả có 3 người.
- Bố, 3 người này đang trên đường đến Tottori. Trời đã tối xin nhờ nghỉ chân tại đây, sáng mai đi tiếp. Đây là anh Kishida Takashi, người tiếp theo là anh Masamoto Wakana và cuối cùng là chị Megumi Suwa.
Ba vị khách mới đến chào mọi người trong nhà. Ông Yamaguchi chỉ vào mấy cái ghế trống, nói
- 3 người đi đường cũng đã mệt, giờ mời dùng bữa cùng chúng tôi, sau đó chúng tôi sẽ sắp xếp phòng ở cho ba người.
Ba vị khách gật đầu ngồi xuống bàn, không quên cảm ơn ông chủ nhà.
Hattori vừa cầm thìa và dĩa lên đã… loay hoay:
- Cái này dùng ra sao vậy trời!
Kazuha ngồi bên cạnh nhìn thấy nhưng không nói năng gì mà quay đi chỗ khác, cười hinh híc. Chỉ đến lúc nghe Hattori phát biểu một câu kinh hãi:
- Thôi, bốc tay!
Thì cô nàng mới quay lại, đập vào tay hắn một cái
- Ai da! – Hattori xoa cái mu bàn tay vừa ăn chưởng
- Ai khiến cậu bốc tay?
- Bụng tớ nó khiến.
- Cậu quên mất lời thề ban nãy rồi hả? – Kazuha gầm gừ – Cậu định chọc tớ nữa đúng không? Để đun đầu vào bệnh viện đúng không?
Hattori run cầm cập (nhát gan vậy anh, sau này sao lấy vợ được Suspect)
- Không có…
Yên ổn được một lúc, hắn lại bắt đầu giở trò
- Yuck! Cái này sao ăn ớn quá vậy.
Một người khoảng 24 tuổi, là Yukihiro, từ phía bên kia ngó sang
- Sao vậy em?
- Dạ, em không thích món này lắm.
- Chắc là tại anh cho hơi nhiều bột phomat – Yukihiro gãi đầu – Anh xin lỗi nhé.
- Dạ, không có gì ạ! – Hattori cũng… gãi đầu. Hình như khi không còn gì để nói thì người ta rất hay gãi đầu.
Kazuha lắc đầu thất vọng.
Ăn uống tắm rửa xong xuôi, Hattori về phòng. Vừa mới yên vị trên giường, điện thoại của hắn đã reo ầm ỹ.
- Kudou hả? – Hắn ngán ngẩm hỏi
- Ừ, tớ đây.
- Làm gì mà nóng ruột thế? Có phải phút trước phút sau là có án mạng giết người đâu.
- Thì… tớ muốn hỏi thăm hai vợ chồng cậu ấy mà.
Hattori nhăn hí
- Có bỏ ngay cái kiểu xỏ xiên đấy đi không hả? Cậu học của ai cái trò đấy thế?
- Thì học của sư phụ Hattori chứ ai.
- Vớ vẩn. Ta đây từ bé đến lớn chưa biết xỏ xiên ai.
- Ừ, chỉ biết xỏ xiên tớ thôi. Mà nghe cái giọng đó là lại có chuyện rồi, đúng không?
- Ừ, Kazuha…
- Sao?
Nói đến đây mặt Hattori đột nhiên đỏ lựng
- À, hồi nãy ăn tối ở dưới nhà, tớ không biết dùng xiên…
- Thôi được rồi, để nói nốt cho – Conan bụm miệng cười – "Hồi nãy ở dưới nhà, tớ không biết dùng xiên, định bốc bải thì bị Kazuha quật vào tay", có đúng không?
- Ớ, sao biết?
- Bí mật. – Conan cười rúc rích, lâu lắm rồi mới thấy hắn cười nhiều như lần này.
- Thì… bật mí chút đi coi – Hattori tò mò.
- À, ban nãy Kazuha gọi điện đến đây kể tuốt tuồn tuột cho Ran nghe!
- Trời đất, vậy mà cũng…
- AHHHHHHH! – Một tiếng thét vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của hai thám tử.
Cả hai cùng kêu lên
- Có chuyện rồi!
Conan ra lệnh
- Đi xem thế nào đi.
- Biết rồi! – Hattori trả lời vội vàng trong lúc nhảy phóc xuống đất, đâm ra cửa đi tìm chỗ phát sinh tiếng hét.
Mọi người đang tụ tập trước cửa phòng ông Yamaguchi. Hắn cố lách người qua đám đông.
Ông Yamaguchi nằm bất động giữa phòng, một con dao cắm xuyên tim. Bên cạnh có một mảnh giấy. Hattori hét lên:
- Không một ai vào đây. Bác Megure, anh Shiratori, tới đây!
Ba người bước vội vào phòng. Hattori dùng khăn nhặt tờ giấy nằm lăn lóc dưới đất lên. Trên đó vẻn vẹn một dòng chữ:
HEISEI KITSUNE