Chap 20: Mặt trời sẽ lại mọc (Higa mata nobotte yuku)
Shinichi đưa tay ôm ngực. Hắn chỏi tay ngồi dậy và ngửi ngay thấy mùi xe hơi. Một lúc nữa thì hắn thấy mọi người đang lo lắng nhìn hắn, chờ hắn mở miệng nói câu gì đó. Hắn mỉm cười. Thứ thuốc đó có công dụng lâu nhưng khổ nỗi lại khiến cho người uống hú hồn. Phản ứng phụ của nó làm Shinichi tưởng mình sắp trở lại dạng cũ tới nơi.
Rồi sực nhớ ra điều quan trọng, hắn quay sang Hattori, kéo áo tên da đen:
- Shiho đâu? Cậu ấy có sao không?
- Bình tĩnh lại đi, cứ lồng lên như ngựa ấy. Cậu ấy không sao. Anh Yoshioka đã sơ cứu rồi, máu chảy cũng không nhiều, chỉ cần phẫu thuật để lấy viên đạn ra thôi. Giờ này chắc hai người đó cũng ở bệnh viện rồi.
Hattori nói dối. Lúc đỡ Shiho lên, máu chảy nhiều xuống cả tay hắn. Nhưng hắn không muốn Kudou lo. Vả lại, hắn cũng yên tâm rằng mạng "bà cô" dai lắm, không chết dễ được.
Shinichi thở ra. An tâm rồi. Nếu Shiho mà có mệnh hệ gì thì chắc hắn lấy cái mạng quèn ra mà thế cho cô cũng chả đủ.
- Shinichi này… – Ran gọi khẽ
Shinichi quay sang. Cô đang cúi mặt xuống. Mắt hắn mở to hết cỡ.
- Cậu lo cho Shiho lắm đúng không?
- Hả?
- Rất lo cho cô ấy, đúng không Conan?
Ran nói nhỏ nhẹ mà Shinichi có cảm tưởng sét vừa đánh ngang tai. Mặt hắn đanh lại, mắt mở to, hai tay nắm chặt để trên đùi. Hattori thì chớp mắt lia lịa còn Kazuha hết nhìn Shinichi lại quay sang nhìn Ran. Trông Shinichi lúc này chẳng khác nào bị cáo đang đứng trước vành móng ngựa, chạm mặt vị quan toà đanh thép mang tên Ran.
- Có đúng không, Conan? – Ran hỏi.
Shinichi không trả lời. Hắn đang đắn đo, nửa muốn nói, nửa không. Và rồi hắn lại hi vọng rằng mình đang mơ.
Nhưng Ran đã chứng minh rằng hắn hoàn toàn tỉnh táo. Mắt cô ngấn lệ, hỏi bằng giọng của người sắp khóc.
- Shinichi, trả lời tớ đi. Làm ơn đừng lừa tớ nữa. Chuyện trên tàu tớ đã thấy hết rồi. Làm ơn… đừng lừa tớ nữa.
Shinichi bàng hoàng. Lần này hắn không thể chối cãi được nữa.
- Ran…
Một loạt những suy nghĩ hỗn độn xuất hiện trong đầu hắn. Nửa muốn nói, nửa muốn không. Hắn không muốn cô bị liên luỵ, không muốn bọn người mất nhân tính làm hại cô hay bất cứ ai hắn quen biết. Hắn phải chịu trách nhiệm việc này, hắn là người lật mặt bọn chúng và trách nhiệm lớn nhất là không để người nào hắn quen bị bọn chúng đụng đến.
Nhưng hắn cảm thấy mình chẳng còn đủ dũng khí khi nhìn cô bạn. Bây giờ hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong và ngấn lệ của cô.
Ran hỏi lại hắn lần nữa, nước mắt trào ra
- Cậu chưa bao giờ tin tớ đúng không? Tớ không đủ tin cậy để được cậu nói cho cái bí mật động trời đó đúng không? Sao vậy Shinichi, cậu trả lời tớ đi chứ! Cậu không còn dũng khí để nói à?
Nỗi lòng kìm nén bao lâu nay trong Shinichi bùng lên. Hắn trả lờri rất nhanh, nói một cách dữ dội.
- Ngốc, cậu là đồ ngốc, cậu chả hiểu gì cả. Cậu có hiểu tớ không? Tớ không muốn nói chỉ vì lo cho cậu đấy. Tớ không muốn những kẻ đã khiến tớ ra nông nỗi này làm hại bất kỳ ai, nhất là cậu đấy. Nhớ những kẻ mình gặp hôm đi công viên không? Chính những kẻ đó khiến tớ thành ra thế này đấy. Bọn chúng có thể ra tay với chục mạng người mà không ghê tay đấy. Cậu nghĩ xem như thế thì tớ nói ra làm sao được. Còn lý do tớ không nói bấy lâu nay à? Cậu nghĩ tớ không tin cậu à? Nhầm rồi, tớ luôn tin vào cậu. Lý do tớ không nói là vì… là vì…
Shinichi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Ran. Và cô hiểu cái nhìn đó. Lý do của hắn là một thứ không dễ nói bằng lời.
Đột nhiên, Hattori quay sang Kazuha, nói bằng một giọng cực nghiêm trọng
- Kazuha, tớ có chuyện quan trọng cần nói.
- Sao cơ? – Kazuha đỏ mặt hỏi
- Tớ…
Mọi người nín thở nghe Hattori nói
- Tớ…
Tim Kazuha đột nhiên đập thình thịch
- Tớ… làm mất cái bùa rồi. Cậu làm cho tớ cái khác được không?
Mặt mọi người lập tức chuyển sang trạng thái AO. Kazuha bắt đầu nổi gân tay
- Chuyện quan trọng… là thế đó hả? – Cô nhéo Hattori một cái rõ đau làm hắn kêu oai oái.
Cuộc phẫu thuật cho Shiho đã thành công. Mọi người phải năn nỉ mãi mới có thể đưa cô về chăm sóc tại nhà.
Hai ngày sau đó, cảnh sát đã tìm thấy Megumi. Người cô lạnh ngắt nhưng vẫn đang mỉm cười. Có lẽ cô đã gặp được bố mình và Oda. Trong túi cô vẫn còn một bức ảnh, mặt sau ghi:
O.H – 25/12
Yuihiro quay trở lại Mỹ. Ngày đi, anh đã liên lạc với FBI và CIA. Cả 3 tổ chức sẽ cùng hợp tác để diệt tận ổ đàn quạ đen.
Shinichi trở lại thành Conan. Hắn tiếp tục sống ở văn phòng thám tử. Chỉ tội bây giờ có cho vàng thì hắn cũng chả dám xách dép vào nhà tắm cùng Ran.
Hattori tiếp tục công việc thám tử của hắn ở vùng Kansai và vẫn tiếp tục cãi nhau như mổ bò với Kazuha.
Những câu chuyện khôi hài của bọn nó vẫn cứ tiếp tục. Và đáng kể nhất là Conan đã biết tên trộm đào hoa cứu mình đã bao lần là ai. Từ đó hắn có thêm một người bạn cùng chia sẻ kinh nghiệm sống còn với các nữ yêu tinh. Nhưng đó là một câu chuyện sẽ kể vào khi khác.
Tất cả bọn chúng đều hợp lực lại, chống lại và tiêu diệt băng áo đen.
Nhưng như tớ nói, những câu chuyện hài vẫn xảy ra.
Và đó là những câu chuyện để kể vào lúc khác, trong một câu chuyện hoàn toàn mới mẻ.
Epilogue
- Đoàng!
Phát súng từ phía Akai bay thẳng tới chỗ Gin. Hắn ngã gục xuống. Vết thương quá nặng, máu chảy nhiều. FBI dễ dàng khống chế được hắn. Ở phía bên kia cánh đồng, cặp bài trùng Chianti-Korn đã bị Rena cùng đồng nghiệp hạ một cách dễ dàng.
Ông trùm của toàn băng đảng Mafia bị bắt. Kết cục thật quá bi đát cho chúng, tử hình cho những kẻ từng ra tay giết người, chỉ có tên trùm, vì chẳng nhúng tay vào bất kỳ vụ nào nên được sống, nhưng với án tù chung thân thì sống cũng như chết mà thôi.
Và đương nhiên công thức của thuốc Apotoxin được lấy, thuốc giải được điều chế dễ dàng.
... Một tháng sau
Conan đến phòng riêng mà bệnh viện đã chuẩn bị. Hắn ngồi lên giường, tay nắm chặt viên thuốc. Ngập ngừng đưa tay lấy cốc nước rồi hắn đưa viên thuốc lên miệng nuốt, uống một hơi hết sạch cốc nước.
- THỊCH!
- XÈO!
Conan cắn răng chịu cơn đau đang dày vò cơ thể hắn. Hét lên một tiếng kinh thiên động địa, hắn ngất đi.
Lúc tỉnh dậy, hắn đã là Shinichi. Đứng bên giường là Ran, Heiji và Kazuha. Heiji cười tươi rói.
- Chỉ cần đợi quá 2 ngày mà không biến trở lại là thuốc giải đã thành công.
- Ừ. - Shinichi cười
Thấy Akai và Jodie đứng lấp ló ngoài cửa, Shinichi nhảy phốc xuống khỏi giường, chạy ra chỗ họ
- Chào anh chị.
- Chào nhóc! - Jodie cười tươi
- Ta thật không ngờ nhóc chính là cậu thám tử học sinh Kudou Shinichi nổi tiếng đấy. - Akai lắc đầu - Đúng là "Chân nhân bất lộ tướng"
- Bất lộ gì đâu anh, chỉ là vì bọn chúng thôi. - Shinichi gãi đầu đáp trả. Tính khiêm tốn đã quay trở lại với hắn.
Mọi người phập phồng đợi tới hết hai ngày. Họ cùng lo lắng, cho cả Shiho và Shinichi.
Đến những giờ cuối cùng, hai nhân vật chính được quây quanh bởi bạn bè mình, đếm ngược từng giây để qua giờ thứ 49
- 5... 4... 3... 2... 1! - Heiji mồm to nhất.
Im lặng một lúc lâu...
Rồi qua cả 15 phút...
- Thành công rồi! Thuốc giải thành công rồi! - Heiji hét ầm - Kudou sống rồi!
- Bậy bạ vừa thôi, tôi chết hồi nào mà cậu bảo tôi sống rồi? - Shinichi hét ầm.
Kết thúc có hậu của cậu thám tử học sinh đã bị teo nhỏ gần hai năm ròng diễn ra vô cùng ấm cúng trong căn phòng khách của gia đình Kudou.
Và dĩ nhiên, kết thúc của cái này sẽ lại là mở đầu của một cái gì đó khác, hoàn toàn mới mẻ.
