TRẬT TỰ MỚI

Một thành phố ưu tú của Nhật Bản với hệ thống giáo dục phong phú và các tổ hợp, trung tâm nghiên cứu, các cơ sở an sinh xã hội. Thành phố 8 triệu người cùng mọi lĩnh vực đi trước hàng chục năm, bao gồm cả khoa học và những nghiên cứu về năng lực đặc biệt. Cùng với 23 quận, đặc khu của Tokyo này gây ấn tượng mạnh về mọi mặt. Y tế, giáo dục, an ninh, thực phẩm, vệ sinh dịch tễ ...mọi thứ được được vận hành nhằm đảm bảo chất lượng cuộc sống ổn định. Đó là những ấn tượng mà Thành phố Học viện để lại. Người dân nơi đây ai cũng hy vọng đây sẽ là một nơi sống lý tưởng và họ tin tưởng giao con cái mình có tương lai tốt đẹp tại đây.

Thế nhưng...

Một thành phố tưởng chừng an toàn với an ninh tối đa, độ tín nhiệm cao, cũng không thể tránh được những mặt tối ẩn náu trong bóng tối. Các phe phái băng đảng tùng hoành với cường độ cao hơn, thêm vào việc đám Skill-Out tiếp tay cho họ dễ dàng chống phá. Không những vậy, các thế lực thù địch bên ngoài bờ tường của Thành phố cũng lợi dụng tình hình để trà trộn và lẻn vào bên trong để thu thập các thông tin mật, nhạy cảm liên quan tới an nguy của nơi này. Thành phố bắt đầu chìm trong hỗn loạn và những nỗ lực của Hội đồng không đủ sức để đưa mọi thứ trở lại như cũ. Cuộc sống cư dân nơi đây trở nên u tối, đầy rẫy bất an và nghi hoặc về tương lai. Đó là câu chuyện của 2 năm trước... một câu chuyện mà bất cứ người nào cảm thấy e ngại khi e ngại, khi đánh mất một phần thanh xuân ở đây.

.

Một cánh đồng bát ngát với những hàng cây xanh trải dài. Không khác gì một khung cảnh thường ngày ở đây. Một nơi lý tưởng để chụp ảnh khoe với bạn bè, nhất là khi có một bức tường cao chót vót, ngăn những kẻ không phận sự vào Thành phố học viện. Nếu bạn đã từng thấy hàng rào an ninh của biên giới Liên Triều, bạn hãy quên nó đi vì thứ này còn khủng hơn, hiện đại hơn. Các trạm gác nằm ẩn bên trong bức tường, chỉ mở ra những lúc cần thiết. Thi thoảng thấy các drone và security bot lượn lò đảm bảo an ninh. Trông vậy thôi, nhưng đám này thừa sức làm bất tỉnh một tên khủng bố trong một nốt nhạc, chỉ bằng súng điện và kim gây tê. Đừng quên cả những cột sóng nhằm phát hiện các mối đe dọa từ xa trong phạm vi 3km. Một nơi bất khả xâm phạm, mà nếu chẳng may có người lẻn vào thì các đơn vị đặc nhiệm luôn luôn tức trục.

.

.

.

Đám lợn rừng nô đùa với nhau. Con đầu đàn nằm yên hưởng thụ ánh nắng của buổi sáng. Một buổi sáng bình thường của khu rừng ngoài Thành phố học viện. Rồi con đầu đàn bật dậy. Có tiếng cành cây bị bẻ gãy hàng loạt. Đàn lợn cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ lạ mặt. Bầy chim vừa nãy đậu trên cây không còn nữa, họ bay lượn loạn xa rồi bay mắt tăm. Cả đàn lợn rừng cũng chạy nốt luôn. Theo sau là một chiếc xe tải lớn. Một chiếc Kamaz đời Liên Xô cũ lao ra, đánh sập vài cái cây rồi dừng khựng lại. Tiếng động cơ vang ồn ào, khô khốc một lúc rồi tắt dần. Có ai đó vừa chửi rủa vừa đóng cửa buồng lái. Hắn đập lên nắp ca-pô có hình bàn tay đẫm máu nắm chặt, bao quanh bởi vòng nguyệt quế.

"Mẹ kiếp, cái thứ đồ cổ!"

Mấy người khác nhảy ra từ khoang sau rồi tụ thành nhóm. Họ trùm kính mặt. Bộ rằn ri với áo choàng toát lên sự bí hiểm.

"Nơi này xịn xò ra phết." Gã to con tháo kính chống bụi, ra vè hoài nghi. Hắn di hai ngón 1 đường trên râu cằm và nhìn lòng bàn tay với vết sẹo hằn sâu.

"Cứ theo kế hoạch của Ngài, không hỏi nhiều. Vì đại nghiệp!"

Sáu người cùng lúc giơ tay lên trời, tay cầm nắm đấm sắt mạ vàng, trông thật uy lực.

"Họ sẽ không biết thứ gì đá đánh sập họ!"

Tên nhỏ nhắn, gầy còm cất lên tiếng cười giòn giã, có tí quái đản. Hắn bỏ khăn ra khỏi mặt. Đôi mắt hắn có phần điên dại, mặt phủ kín những ấn tự kì quặc.

Tên đầu sỏ nhìn lại đám kia rồi rút chiếc hộp nhỏ, mở nó ra. Hắn nhìn chiếc huy hiệu phượng hoàng với vẻ tự hào.

"Hãy ghi nhớ điều. Chào đón trật tự mới đi."

Hắn bước ra sau xe tải và giật tấm bạt to xuống. Khoang chứa toàn là những chiếc drone 4 cánh, mỗi chiếc được gắn một thiệt bị hình trụ với hàng đống đèn LED nhấp nháy.

"Họ sẽ biết."

Hắn gắn huy hiệu lên 1 chiếc, nhếch miệng.

Hãy nhớ lấy, đây là thông điệp."

BEEP!

.

.

.

~Tiếng còi báo động vang lên một loạt~

.

~ Hàng loạt thiết bị bay tới bức tường~

.

~ Các thiết bị an ninh đổ gục trước làn sóng xanh mập mờ, kì lạ~

.

~ Xốp xây dựng nhân tạo được bom vào các lỗ hổng trong bức tường~

.

~ Những kẻ lạ mặt tiếp tục tràn vào~

"Thiết lập vành đai bảo vệ!"

Một sĩ quan đặc nhiêm Anti-Skill hô to và dựng tấm khiên to để phòng thủ. Những người khác ở đằng sau cũng làm vậy, chĩa súng ra. Như 1 chiến thuật của người Spartan.

"Giữ vị trí! K-Không cho họ qua!"

Từ làn khói dày dặc của chốt an ninh, một kẻ bước ra. Tay hắn lắc huy hiệu phượng hoàng vừa nhặt được dưới đất. Hắn tự đắc.

"Tưởng nó sẽ tan nát và chúng mày sẽ ko hiểu được thông điệp. Càng tốt, vì tao lại thích đưa thư tận tay."

BANG! Một tiếng súng. Ngạc nhiên thay nó tự phát và ko có ai bắn theo. Đội trưởng đặc nhiệm đứng đấy, khẩu súng trên tay bốc khói. Tất nhiên viên đạn không trúng đích, nó chỉ sượt quạ miếng dán mắt của kẻ địch.

"KIRA! Đồ phản bội!"

"Oi oi oi... Chào hỏi bạn cũ ấn tượng đấy. Này, Yamato."

Gã đút tay vào túi áo, nhìn tên đội trưởng một cách thích thú. Cả đội đặc nhiêm vẫn chờ lệnh hành động.

"Đây không phải là vấn đề nhân phẩm, mà là truyền tải 1 thông điệp! Mày sẽ không bao giò hiểu được. Cám dỗ... mê hoặc...tham vọng... Không, cái này vĩ đại hơn."

"Mày...hết thuốc chữa rồi..."

Yamato tuýt còi. Cả đội bước ra và theo sau là loạt bắn dữ dội. Tiếng súng trấn áp tội phạm. Trán Yamato nhỏ giọt mồ hôi. Có hàng tá loại lý do để anh ta phản ứng như vậy. Rồi Yamato ném lựu đạn. Để đảm bảo. Tiếng nổ vang lên rồi tầm nhìn bị che khuất vì khói bụi. Đám drone an ninh đã hỏng còn bị văng xa hơn nữa. Rồi đến lúc khói tan ra, Yamato đứng đờ ra, súng lục rớt xuống. Gã Kira vẫn ở đó, không hề hấn gì khi hắn dùng áo choàng để tự vệ. Hắn đứng đấy, nhìn đội Anti-skill khinh khỉnh. Hắn nói với giọng vô cùng lạnh lẽo.

"Đến lượt tao."

Rồi hắn lao tới bắt ngờ.

"Đồ chết dẫm!"

KEENG! Một tia lửa lóe lên, làm rung chuyển đất. Mọi thứ điên đảo. Cả đội xông lên.

"ĐỘI TRƯỞNG!"

"Bạn tôi ơi... Há há há, không có tôi thì kẻ khác sẽ làm!"

XOẸT!

.

.

.

Một tiếng nổ khác vang từ xa. Nhưng cũng đủ mạnh để cảm nhận được nó. Nhất là với một cô gái cấp 3 ở một thành phố có học sinh sở hữu siêu năng lực. Cô không lạ lẫm gì với những vụ gây rồi như: một học sinh cá biệt phẫn nộ đe dọa nhà trường với khả năng triệu hồi quả cầu lửa hoặc chỉ muốn giải tỏa rồi sức mạnh vượt kiểm soát, khiến đội Anti-Skill vào cuộc. Nhưng lần này nó khác.

"Ghê thật..."

Vừa dứt lời xong, một chiếc drone hình con nhộng bay tới. Trông nó có vẻ không giống mối đe dọa nhưng cô biết nó thuộc loại lớp do thám.

BOOOOONG! Cục sắt di động kia rơi lẻng xẻng xuống đấy, nằm bất động. Có mấy tia điện phụt ra.

"11... giờ là ...ừm, à, 12. Ô kê, xong, đ-đi tiếp thôi."

Cô vừa đi vừa gạch thêm lên gậy bóng chày. Đứng lại một lúc rồi nhìn xung quanh. Đúng là thảm họa thật. Tháng trước Saten Ruiko vui vẻ lắm khi nhận được chứng nhận Siêu năng lực gia cấp 3, được đề cử học bổng toàn phần và gia nhập Judgement, để làm người giữ trật tự với bạn thân. Tưởng được đi làm nhiệm vụ cùng nhau, hỗ trợ Anti-skill. Thế rồi... bùm, 3 tiếng sau thành ra thế này. Đi đâu cũng thấy đổ nát, chưa kể mình còn không dám đến gần mấy cái xác kia. Ghê lắm. Ôi giời ơi, cái thân tôi. Cứ như nhân phẩm dồn hết vào mấy cái kia. Đồ chết tiệt, cái thứ sắt vụn, tao đá mày cái. Chiếc drone vô tri kia bay xuống từ tầng thượng của khách sạn rồi vỡ vụn thành nhiều mảnh.

"Chán...mà tốt nhất mình ở trên này thôi. Mấy cái kia cỡ Misaka mới xử lí được."

Cô ngồi xuống, ngay cạnh bẻ nước hình trụ. Tiếng thở dài. Giá mà mình được đánh một giấc, chỉ tí tì thôi. Uaghhh! Cô gái ngáp. Rồi đưa tay lên cột lại mái tóc dài, óng mượt. Giờ thì không được óng mượt cho lắm.

CẠCH! Có thứ gì đó rơi cạnh cô, nó phát sáng gián đoạn, kèm theo tiếng bíp. Rồi có tiếng nói của một người đàn ông dưới kia.

"Bọn bay! Có dấu hiệu chuyển động trên kia và tao đảm bảo không không phải người của ta."

"Hả?" Cô gái không ngờ tới chuyện này.

Chiếc drone bị hỏng đã thu hút sự chú ý của những kẻ phá hoại. Giờ họ đang tìm cách leo lên đó. Linh cảm của Ruiko lúc này hoạt động hết công suất. Cô có thể nghe thấy tiếng rì rầm, nghe như cãi nhau. Khi ngó xuống, có mấy người cầm vuốt sắt đâm phập vào tường và trèo dần lên. Cô vớ ngay ba-lô của mình rồi vội vã chạy ra phía bên kia khách sạn. Cũng chả khá khẩm gì. Một nhóm người khác đang đi qua, cầm theo vũ khí.

"Đùa đấy à?"

Giờ cô gái đang ở tình thế nguy hiểm. Ok, mình có thể sử dụng siêu năng lực của mình nhưng cái đám này á? KHÔNG ĐÙA ĐƯỢC ĐÂU!

Khoan! Mình có thể dùng nó!

Saten-san chợt nghĩ ra 1 ý tưởng hay. Cô nữ sinh đứng lên cà hít sâu, thở ra. Hai bàn tay đưa ra xa rồi lại gần lại. Gió ở dưới tầng bắt đầu mạnh dần lên, thổi tung các bảng hiệu nằm lăn lóc, cái to nhất trúng gã cuối hàng, bất tỉnh nhân sự. Ruiko đưa tay ra phía trước, đưa lên đưa xuống rồi nắm chặt luôn, như 1 võ sư đang vận công. Giờ cô nắm quyền kiểm soát các dòng lưu lượng không khí trong phạm vi 300 mét. Không tệ đối với một người từng là Level 0 trong sự vô vọng.

Bọn xấu xa cuống cuồng lên khi trước mặt là mấy cơn cuồng phong thu nhỏ chạy tùm lum và hất các mảnh vụn về phía họ. Một, hai, rồi cả toán bỏ chạy dần dần. Chạy như lũ vịt chạy mưa. Dĩ nhiên gã bất tỉnh cũng được đưa đi.

"Wow...Không ngờ thật." Ruiko ngạc nhiên với khả năng điều khiển không khí gần như vô hạn. Tất nhiên vẫn chưa thể tạo ra 1 cơn bão cấp độ nhiệt đới quét sạch mọi thứ trên đường đi. Nhưng cô có thể nhảy xuống dưới kia và hạ cánh để lẩn trốn bọn đang trèo lên kia. Bằng cách vận dụng kiến thức vật lý, cô phi xuống rồi giảm lực rơi bằng không khí toát ra từ tay.

Khu vực xung quanh tạm an toàn. Ruiko chạy vào hẻm đối diện cửa khách sạch và trốn sau thùng rác.

ZZzzzzP... PzzzzSsssZ. Tiếng bộ đàm trong balô. Có tiếng nói phát ra từ nó. Ruiko thò tay vào lấy rồi chỉnh lại tần số. Chỉnh đi chỉnh lại cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc.

"Saten-san! N-Nghe thấy chưa, cậu n-nghe rõ không? Đường liên lạc sạch rồi. Mã xanh!" Một giọng nói nhanh như bắn, pha chút hoảng hốt.

Ruiko thở phào. Một trong những tín hiệu vui trong cuộc xung đột dưới đất.

"Tớ đây...không cần hét đâu, Uiharu. Ơn giời." Cô gái cắm bộ đàm quanh hông rồi trong lúc giọng nói kia vẫn còn phát ra, cô nhét tai nghe bluetooth vào tai.

"Tránh cái khách sạn Continental đó đi!"

"Hả...Là sao?" Ruiko đứng lên nhìn về phía khách sạn. Cô chỉ thấy mấy người lạ trên tầng thượng, đang truy quét.

"CHẠY!" Uiharu hét lên và phóng to màn hình laptop. Chấm đỏ trên radar vừa biến thành một máy bay quân sự cỡ lớn và nó vừa thả một thanh kim loại to từ độ cao 4000 mét.

Khỏi nói, Ruiko giật bắn người rồi vụt chạy khỏi ngõ, chạy theo đường ra, thật xa khỏi khách sạn mặc dù không rõ sự tình. Thậm chí không dám nhìn ra sau nhưng 1 thứ gì đó khiến cô ngoái lại nhìn. Tiếng rít của một vật thể dài rơi từ trên trời xuống, cắm xuyên qua tòa khách sạn. Tiếp sau là một tiếng khác đáng sợ hơn Lực xung kích làm cho các ngôi nhà quanh đó rung chuyển mạnh, cả một cơn bão bụi dậy sóng từ trong khách sạn.

"Saten-san!"

Rồi Ruiko bất ngờ bị hất sang phía đường, văng vào shop quần áo gần đó.

Uuughhhh! Cô va mạnh vào mấy con ma-nơ-canh. Rồi hạ cánh trên đống quần áo mới toanh, chất đống. Nằm bất động, và có thứ gì đó ướt ướt trên đỉnh đầu.

"Trả lời t-tớ đi! N-này, đừng có đ-đùa tớ như thế..." Không có tiếng trả lời.

Tớ ổn mà Uiharu. Ruiko như muốn đáp lại nhưng không thể. Đôi môi không phản ứng. Đầu choáng váng như vừa đi tàu hải tặc trong công viên giải trí. Ý thức mất dần. Vừa tỉnh vừa mê, Ruiko vẫn trông thấy tòa khách sạn đổ sập, biến thành 1 chùm lửa đỏ rực. Có tiếng chân chạy tới, chạy lại trong hoảng loạn, những tiếng rủa vọng từ xa. Sao mình nghe được tim mình đập vậy. Sao nó lâng lâng vậy. Mình muốn mở mắt mà khó vậy.

"Tránh ra, đồ yếu ớt!" Một tiếng rú lạnh gáy.

"Đồ quái vật! Yêu quái!" Tiếng ai đó hét lên một cách đáng sợ."Đ-đừng... m-mày đến gần... tao bắn... Rrruagggghf!"

"Chết tiệt... Hắn... Đôi cánh kia!"

Tiếng súng nổ ở gần. Nhưng nó lại kết thúc nhanh như lúc nó bắt đầu. Saten Ruiko nằm bất động, thử nhích tay lên trong vô vọng. Toàn thân đau điếng. Tiếng giày đi càng lúc càng gần.

Tóc trắng... Cánh bạc...là Thiên thần? Làm ơn... g-giúp... m-mình ...

"Ổn rồi..." Kẻ kia nói để trấn an tinh thần cô gái.

Trong cơn mê sảng, Saten-san cảm nhận được bàn tay của vị cứu tinh kia. Hắn quỳ xuống rồi nhìn cô từ trên xuống. Đôi mắt lịm dần, tâm trí vô định. Người như nhẹ bẵng đi khi có một bàn tay chạm đầu mình.

"Cố lên, an toàn rồi."

Anh ta đá văng cánh cửa rồi nhấc Ruiko ra ngoài đường. Nhìn lên bầu trời, lúc này mặt trời đã lên cao. Các máy bay trực thăng cứu hộ bay ngang qua. Còi hú khắp nơi.

"Saten-san!"

"Accelerator! Cậu ấy sao rồi?"

"Mau đến bệnh viện!"

"Nhanh lên! Trực thăng tới kìa!"

Những giọng nói nối tiếp nhau trong hỗn loạn nhưng thắp sáng cho hy vong.

.

.

.

Truyền thông Nhật Bản và thế giới như phát nổ, đưa tin liên tục. Một sự kiện chấn động toàn cầu.

~Thành phố Học viên thất thủ.~

.

~Những kê tấn công đứng trước tòa án.~

.

~Những mất mát không thể rút lại.~

.

~Trách nhiệm của ai?~

.

Các trang báo liên tục cập nhật thông tin. Truy cứu hình sự... Tòa án binh... Thẩm vấn... Bồi thường các nạn nhân. Một cơn khủng hoảng. Liên hợp quốc họp khẩn. Trong khi đó, Giáo hội Vatican lặng im, không can dự vào. Kẻ đứng sau tội ác này là ai?

.

.

.

Một thời gian trôi qua và mọi thứ trở nên mơ hồ trong số mệnh của con người.

NĂM 2012

Thành phố Học viện đang dần trở lại với cuộc sống mới. Các tòa nhà hư hỏng bị phá dỡ và xây dựng lại. Tuy vậy, thời cuộc giờ khác hẳn. Nhịp sống chậm hẳn đi, không còn hối hả. Nhiều người đã thay đổi ý định về cuộc sống lâu dài tại đây sau những sự kiện 2 năm trước. Họ lữ lượt ra đi với những tiếc nuối và day dứt trong lòng. Họ nhìn lại để được thấy lần cuối những bức tường đã từng bảo vệ mình. Rồi mọi thứ sụp đổ. Có những cá nhận chấp nhận ở lại gây dựng lại với gánh nặng trong lòng. Hội đồng Thành phố dù tài giỏi như nào, vẫn không thể vực dậy để lấy lại thời kì huy hoàng. Kẻ rời đi, người ở lại. Những bí mật về mặt tối của Thành phố đi vào dĩ vãng và chỉ có ít kẻ dám phơi ra ngoài ánh sáng, nếu không có ô dù đằng sau.

.

.

.

.

9h42, Văn phòng Hội đồng Thành phố, quận số 1 - Quận Hành chính

Hiroshi Ryuu, trợ lý Chủ tịch thành phố, chỉnh lại chiếc cà-vạt trước khi vào phòng. Cậu ta mặc bộ âu phục xanh dương, lễ nghi hơn thường ngày. Trong điện thoại, giọng Chủ tịch không được vui vẻ cho lắm.

"Vào đi." Giọng nói trung niên gọi Ryuu vào. Cánh cửa gỗ mun bóng sáng tự động mở ra.

May quá, không có chuyện gì. Cậu nghĩ thầm. Vừa vào, cậu ngửi thấy mùi xì gà thoang thoẳng. Một thói quen thường ngày của Chủ tịch. Thậm chí có thể dự đoán tâm trạng của người hút. Nhưng lần này nó khác lạ.

"Tôi không gọi cậu lên đây để ngửi thuốc đâu." Một chất giọng điền đạm.

"X-xin thứ lỗi..."

Ngài Chủ tịch đang tựa tay vào cửa sổ, nhìn ra toàn thành phố. Cậu Ryuu tiến về phía bàn làm việc lớn rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Trên bàn vẫn đang để mấy tệp tài liệu, đặt ở trên là hộp xì-gà thượng hạng đang mở.

"Cậu sẽ hiểu thế nào là chất chơi...Một khi đã leo lên được vị trí này, cầm điếu thuốc Tây trên tay. Ai ai cũng ngưỡng mộ... à không, nghe nó xoàng lắm."

Chủ tịch rảo bước quanh bàn hình cung của mình. Tay vuốt nhẹ lên bộ sừng trâu Yak Mỹ rồi nhìn tay trợ lý.

"Tôn thờ!" Ông bỗng nhiên cao giọng khiên Ryuu giật nhẹ. Ông nắm chặt tay như muốn thể hiện quyền lực.

"Ngài có chắc là đi đúng vấn đề mà Ngài cần gặp tôi không?" Ryuu đưa ra câu hỏi với vẻ hoài nghi.

"Một câu hỏi hay." Chủ tịch nói một cách hứng thú, tay ông vô tình hất bảng tên xuống thảm lông. "Kệ nó."

Ryuu gập người xuống để nhặt nó lên. Cậu đặt lại nó trở lại.

~Tanaka Shinji~

"Cậu đã làm cho tôi bao nhiêu năm rồi, chàng trai?" Ông Shinji ngồi nhẹ nhàng xuống ghế bành. Ông cầm chai Brandy Hà Lan lên rồi rót vào một chiếc cốc. Tay cầm thìa lắc theo chiều kim đồng hồ, cục đá lạnh cũng quay theo.

"12 năm rồi, thưa Ngài." Hôm nay Chủ tịch thật lạ, không hiểu ổng gọi mình lên đây có ý gì.

"Chính xác, khi cậu chỉ là một tên Skill-out vô danh, một tên chạy vặt. Cậu biết chính xác cách mà cái ghetto khoa học này hoạt động thế nào."

Ngài Chủ tịch vẫy tay, ra hiệu Ryuu ngồi đối diện. Ông rót thêm 1 cốc cho cậu thanh niên.

"Tôi đã quyết định không sai khi cứu cậu từ cái đám đấy."

Ryuu cúi đầu nhẹ, tỏ lời cảm ơn. Cậu coi Ngài Shinji như thầy mình. 12 năm đó như 1 sự cứu rỗi khỏi cuộc sống tăm tối.

"Ngài gọi tôi qua đây không chỉ để nói về kỷ niêm, đúng không?"

Ryuu cười nhẹ, một tay cầm chén rượu.

"Cậu hiểu ý rồi đấy." Ông Shinji cũng nâng cốc, cụng với Ryuu.

"Thanh trừng."

"Ồ, không ngờ Ngài cũng ghê tay đấy..."

Suỵt. Shinji ngắt lời Ryuu. Ông đoán ra ngay tay trợ lý cũng sẽ hiểu lầm thôi. Ông cầm gậy gõ xuống nền nhà. Mặt ông nghiêm nghị với vẻ bí ẩn. "Ta không biến chất như đám đi trước."

"Ta sẽ gọi đó là kế hoạch đặc biệt, nhưng không hề ghê tay như cậu nghĩ. Chỉ là làm sạch thanh danh của thành phố này."

"Trước khi vào vấn đề chính, Ngài không sợ rằng tôi sẽ tiết lộ với kẻ khác sao?"

Khoảnh khắc im lặng giữa hai người, dấy lên một vài nghi vấn. Ngài sẵn sàng chia sẻ những thông tin mật với một kẻ từng là Skill-out. Hoặc Ngài thử lòng mình, xem mình có thể tiến đến mức nào.

"Tôi cũng như mấy kẻ đánh bạc, thích mạo hiểm." Ông lắc tiếp cốc rượu rồi đưa lên miệng. Thứ chất lỏng đen ngòm kia trôi tuột xuống họng. Cuộc nói chuyện càng khiến ông say mê. "Tôi hiểu cậu như trên lòng ban tay, cậu sẵn lòng đi tới cuối con đường cùng ta."

Rượu vào lời ra. Mặt Chủ tịch bắt đầu đỏ nhẹ. Nhưng ông Shinji vẫn thừa sức tỉnh táo, ngồi tiếp chuyện cậu trợ lý trẻ tuổi kia.

"Bao nhiêu đời Chủ tịch." Ông Shinji vung gậy, chỉ lên từng bức chân dung trên tường. "Nhưng không ông nào làm đủ để đưa chốn này tới vinh quang thật sự."

Ryuu đứng dậy, bước tới máy lọc nước gần giá sách khổng lồ. Cậu quay lại với cốc nước khoáng đầy rồi để nó ở chỗ Chủ tịch. Ông cười kha khả.

"Yên tâm đi, chàng trai. Người như ta không dễ say đâu."

Ngài Shinji tựa lưng vào ghê, nhìn Ryuu nghiêm túc hơn.

"Có hàng tá lý do để ta nói mấy chuyện này với cậu. Cậu đủ khả năng để hiểu về tình cảnh trong thành phố. Không bõ công để tin tưởng cái đám hề trong Hội đồng quản trị. Rặt một lũ ham danh thèm tiền. Còn gia tộc Kihara ... hê... những kẻ tồi tệ nhất của sự tồi tệ của nhân loại..."

"Vậy chúng ta cần có bàn tay đủ rắn rỏi để thò tay vào Mặt tối và rút lui mà không bị gì?"

Ngài Chủ tịch vừa ngạc nhiên vừa thích thú với ý kiến của cậu thanh niên kia. Ông vỗ tay nhè nhẹ, miệng vẫn phì phèo chiếc xì gà.

"Thằng này đươc. Bao nhiêu năm đi theo ta nên cậu cũng biết gần hết mấy trò dơ bẩn từng xuất hiện ở Gakkuen Toshi này."

Ông Shinji đột nhiên đứng dậy, đi về phía bàn mình. Ông thò tay vào ngăn tủ đầu tiên rồi lấy một phong bì xanh dương.

"Mang cái này về đọc sẽ rõ. Khi nào sẵn sàng, cậu cứ nói với ta."

Không nói gì, cậu Ryuu lấy bật lửa trong túi áo rồi châm vào cốc rượu.

"Ngài thấy đấy, nhiệt huyết của mình luôn cháy bỏng như thứ này."

Cậu nốc toàn bộ dung dịch cháy kia vào, không hề chút do dự.

.

.

.

16h17, Ký túc xá trường Tokiwadai, quận 7

Hành lang tầng 1 của ký túc xá vắng tanh. Lúc này các học sinh chưa đi học về nên rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc của hàng cây bên ngoài. Đàn chim bồ câu các học viên khoa Động vật nuôi, đậu đày cành cây.

Cửa phòng 208 mở ra nhẹ nhàng nhưng theo sau là tiếng cót két kéo dài. Cũng lâu rồi không ai đến bảo trì nơi này. Shirai Kuroko bước ra, kéo theo 2 vali to. Theo sau là Misaka Mikoto. Đi được mấy bước, Kuroko quay lại nhìn.

"Onee-sama?"

Cô gái tóc nâu hạt dẻ đứng trước cửa phòng, lặng thin với sự tiếc nuối. Căn phòng giờ trống trơn, chỉ còn bàn ghế với tủ quần áo rỗng. Bao kỉ nhiệm ở đây, giờ phải chia ly với nơi này.

Kuroko tiến lại gần, định kéo đàn chị của mình đi theo. Hai người cứ đứng cầm tay nhau.

"Chờ chị đã..."

PẶC!

Mikoto với tay lên cửa rồi giật phăng bảng số của phòng, một cách tự nhiên. Rồi nhìn trước nhìn sau, không có ai ngoài hai chị em.

"Chị cấm em bếp xếp với ai đấy."

"Em không nghĩ đó là ý hay đâu."

"Kệ chị."

Mikoto gỡ balo xuống rồi mở nó ra, thả miếng kim loại hình oval đó vào. Rồi cô thè lưỡi với Kuroko một cách nghịch ngợm.

Haiz. Chị vẫn còn trẻ con lắm. Kuroko thở dài, nhưng cô thấy quen thuộc với mấy chuyện như vậy. Rồi cô nhìn chiếc balo và vali của Onee-sama. Lần nào cũng gắn huy hiệu của con ếch xanh lè kia. Mình không nghĩ chị ấy có thể dễ dàng vượt qua mấy cú sốc kia đâu.

"Em mơ tưởng xong chưa vậy." Mikoto dí mặt sát Kuroko và búng vào trán cô bé.

"Ái. Chị cứ trêu..." Kuroko đưa tay lên xoa.

"Vậy chị đi trước đây!" Mikoto mở cửa sổ hành lang. Rồi nhảy xuống, dùng lực điện để tiếp đất nhẹ nhàng.

"Chờ em!" Kuroko gom lại 2 chiếc vai rồi để tay lên. Cả 2 biến mất cùng Kuroko.

"Xong."

Mọi thứ xuất hiển trở lại dưới sân nhà.

"Chị định trốn khỏi em, đúng không?" Kuroko để tay ngang hông, như tra hỏi.

Mikoto bước đi về phía cổng, đồng thời quay lại nháy mắt với Kuroko.

"Em nhầm rồi. Là chị đi trốn cùng em."

Nhìn thấy nụ cười đáng yêu kia, Kuroko cũng bớt lo một phần cho chị ấy. Bao năm hai chị em hầu như không rời xa, luôn hỗ trợ nhau. Những lúc gian khó, Kuroko động viên Mikoto và ngược lại. Tình cảm chị em thắm thiết.

"Vậy cũng ổn." Kuroko tủm tỉm, mặt hơi ngượng ngừng. Hai người nhìn nhau.

"Chị không định thay bộ đồng phục Tokiwadai này sao?" Kuroko thắc mắc.

"Kệ đi, chị mặc cũng thoải mái. Đến nơi thay là được, chứ gì?"

Mikoto vừa đi vừa vươn vai lên cho đỡ mỏi. Kuroko theo sau cùng hành lý. Có chiếc xe màu bạc, 7 chỗ ngồi, đậu gần hiệu thuốc đối diện. Chiếc xe đã nổ máy sẵn và tài xế kéo cửa kính xuống.

"Ê bạn êi, đi đâu vạy để tôi trở."

Mikoto cúi xuống thò tay vào rồi bẻ khóa tắt động cơ. Ơ? Sao chị lại tắt máy?

"Ngồi ra sau đi, Saten-san. Bác sĩ không cho phép em lái xe đâu."

"K-Khoan." Con bé vội vàng phủi vụn bánh trên quần jean và bảng điểu khiển xe. "Một chút thôi!"

"Khi nào ra khỏi thành phố là chị cầm trịch đấy nhé." Mikoto cười nhẹ "Nhõng nhẽo thật."

"Yeah! Em cảm ơn." Saten Ruiko khởi động lại xe rồi chỉnh mũ lưỡi trai ra sau gáy.

Kuroko nhét hành lý vào trong xe rồi đóng vào, vỗ lên nóc.

"Lăn bánh đi. Đón Uiharu-san ở trụ sở Judgement là mình đi thẳng. Bác Tabigake và tên khỉ đột đi trước rồi."

"Kuroko! Chị nói bao nhiêu lần rồi!"

"Xem ai bênh anh chàng kìa." Ruiko trêu, đưa tay che miệng.

Mikoto nhíu lông mày, vung tay lên định đập nhẹ. Tất nhiên, Kuroko nhanh nhảu kịp tránh rồi nhanh chân chui vào trong xe, cười khúc khích. Mikoto đi ra phía ghế phụ cạnh Ruiko và cô nán lại, ngắm ký túc xá một lúc. Một lúc nào đó mình sẽ quay lại đây, chắc chắn là vậy. Khi nào mình sẵn sàng ...

Cuối cùng cô mới chịu vào trong xe rồi đóng cửa, thắt dây an toàn.

"Em cũng sẽ nhớ nơi này lắm đây." Ruiko đưa tay lên dịu mắt. Rồi vỗ nhẹ bảng điểu khiển. "Chị yên tâm, e lưu ảnh của bốn chị em vào thẻ nhớ rồi, hì hì."

Xe bắt đầu lăn bánh. Từ đường phụ ra đường chính, đường phố bắt đầu tấp nập. Ở đằng xa có thể trông thấy các khu tái xây dựng với những cần cẩu màu vàng. Họ dừng lại trước văn phòng Judgement cn.177. Có hai người đứng chờ sẵn. Uiharu Kazari bước lên xe còn Konori-senpai vẫy chào họ. Cô vẫy theo rất lâu. Trong tay cô cầm chiếc băng tay màu xanh. Họ tiếp tục lên đường.

"Ờm, thành phố mình chuyển đến tên gì vậy, chị Misaka-san?" Kazari lên tiếng.

"Để xem nào." Mikoto rút điện thoại, nhìn màn hình một lúc rồi mở G-map

"Thị trấn Hikarizaka."